Khuyên nhủ vài câu, đầu dây bên kia vẫn không một tiếng động, Kiều Nhiên cũng không cảm thấy có gì bất thường. Trong ấn tượng của hắn, Diệp Nhiễm xưa nay luôn trầm mặc ít lời, ngay cả người nhà họ Diệp cũng nói cô bị tự kỷ, có thể mắc bệnh tâm lý, cả ngày chỉ thẫn thờ một mình, có khi nói mười mấy câu cũng chưa chắc cô đã đáp lại một lời.
Kiều Nhiên âm thầm oán trách Diệp Nhiễm chạy lung tung gây thêm phiền phức, nhưng nghĩ đến thân phận tiểu thư nhà họ Diệp của cô, hắn vẫn cố nhịn cục tức, tiếp tục ôn tồn khuyên bảo.
Người ngoài nghề đều nghĩ hắn xuất thân từ hệ thực vật, chắc chắn sẽ hiểu rõ cách bồi dưỡng thực vật hơn. Nhưng thực tế, hắn chỉ nắm được nguyên lý, căn bản chưa từng tự tay bồi dưỡng thành công bất kỳ loài thực vật nào, ngay cả đề cương luận văn cũng dùng thông tin từ chậu hoa lan của Diệp Nhiễm. Tuy từng thi đỗ hệ thực vật với số điểm cao, nhưng một kẻ không tiền không địa vị như hắn ngay cả tài liệu thực nghiệm cũng không mua nổi, muốn xuất đầu lộ diện vô cùng gian nan.
Tuy Diệp Nhiễm không được nhà họ Diệp coi trọng, nhưng người nhà họ Diệp lại rất vui vẻ tiếp nhận việc hắn gánh vác cục nợ này, lại còn có thể “cung cấp sự trợ giúp” cho nhà họ Diệp. Mối quan hệ với nhà họ Diệp là bàn đạp tốt nhất mà hắn có thể tìm được, thiên phú của Diệp Nhiễm cũng là thứ hắn tuyệt đối không muốn buông tay.
Kiều Nhiên: “Trị an ở hành tinh Dawa không bằng hành tinh thủ đô, cẩn thận kẻ xấu bắt nạt em. Về sớm một chút đi, anh có thể chăm sóc em. Nếu em nghĩ thông suốt, chúng ta có thể cùng nhau về nhà. Nhiễm Nhiễm, anh đã giúp em khuyên chú dì rồi, họ rất lo lắng cho em...”
Diệp Nhiễm đã sớm chuyển cuộc gọi sang chế độ im lặng để tránh bị Kiều Nhiên nghe ra điều gì, nghe vậy liền cười khẩy một tiếng.
Nhà họ Diệp lo lắng cho cô? Chỉ là lời nói quỷ gạt người. Kiều Nhiên chỉ thiếu điều nói thẳng ra là cô rời khỏi nhà họ Diệp thì không thể tự sống sót, bộ mặt thật sự khiến người ta buồn nôn.
Không nghe được điều muốn nghe, Diệp Nhiễm có chút tiếc nuối, lười nghe tiếp. Vừa định kết thúc cuộc gọi, những lời giả nhân giả nghĩa ở đầu dây bên kia đột nhiên im bặt, thay vào đó là tiếng đấm đá và tiếng kêu la đau đớn.
“Dám chơi ông đây đúng không? Thằng nhãi mặt trắng tâm đen! Giao tiền ra đây cho ông!”
“?! Mày làm gì vậy! Tao báo cảnh sát đấy!”
“Mày không biết trị an ở đây kém lắm sao? Mày kêu đi, xem có ai đến cứu mày không!”
“Nhiễm Nhiễm, Diệp Nhiễm! Em có nghe thấy không? Cứu anh!”
Ngón tay đang định ấn nút ngắt kết nối của Diệp Nhiễm dời đi, cô đầy hứng thú nghe một lúc rồi mới tắt máy.
Kiều Nhiên đã cất công chọn lựa một địa điểm tốt, một mục tiêu tốt như vậy, thì cứ để chính hắn từ từ tận hưởng đi.
Ừm, cô chẳng nghe thấy gì cả.
Diệp Nhiễm trở lại trong phòng, mở gói đồ, cho quần áo vào máy giặt. Máy giặt tự động vận hành, tuy phiền phức hơn dùng Thanh Khiết Quyết một chút, nhưng lại tiện lợi cho Diệp Nhiễm đang thiếu linh lực và không nỡ dùng pháp quyết lúc này.
Cất gọn quần áo, Diệp Nhiễm nhìn chằm chằm vào dịch dinh dưỡng mới mua nửa ngày, mới vặn mở một ống với khí thế như ra pháp trường.
Nếm thử một ngụm, mắt Diệp Nhiễm sáng lên.
Ơ, hóa ra không khó uống đến thế?
Dịch dinh dưỡng cấp trung giống như nước muối nhạt hơi sền sệt, cảm giác ngon miệng hơn dịch dinh dưỡng cấp thấp một chút. Dịch dinh dưỡng cấp cao có màu hồng nhạt, vị chua ngọt, nhưng nếm ra được chỉ là hương vị dâu tây nhân tạo.
Vì thực vật khan hiếm, các loại dịch dinh dưỡng mô phỏng hương vị thực vật rất được người tinh tế ưa chuộng. Diệp Nhiễm mua chính là vài loại có doanh số cao nhất. Nghe nói dịch dinh dưỡng từ cấp cao trở lên còn được bổ sung thêm một lượng nhỏ thành phần thực vật, nhưng Diệp Nhiễm không nếm ra được.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)