Chỉ là gia vị có lẽ do ảnh hưởng của sự khan hiếm thực vật, ngoại trừ muối có giá rẻ, thì tương, giấm, đường, dầu, giá cả cái nào cũng đắt đỏ. Dưới sự hun đúc của nhị sư huynh là một thực tu, Diệp Nhiễm biết thức ăn không có gia vị sẽ không ngon. Cho dù là thịt linh thú hay linh thực, gia vị tốt cũng có thể làm hương vị và công hiệu tăng lên một bậc.
So với ham muốn ăn uống, việc gieo trồng vẫn quan trọng hơn. Diệp Nhiễm từ bỏ việc mua nguyên liệu nấu ăn, nhập gia tùy tục tìm kiếm dịch dinh dưỡng.
Dịch dinh dưỡng cấp trung 100 tinh tệ, dịch dinh dưỡng cấp cao vị dâu tây 1000 tinh tệ, mua! Hương vị của dịch dinh dưỡng cấp thấp, Diệp Nhiễm hoàn toàn không muốn nếm lại lần thứ hai!
Ai có thể ngờ, một mộc tu nổi danh với tài gieo trồng lại có ngày không mua nổi rau dưa ngũ cốc cơ chứ QAQ.
Trang đầu tiên của Tinh Võng đề xuất liên kết mua thực vật từ viện nghiên cứu thực vật mà Văn Tú Tú đã nhắc đến. Lướt xuống dưới còn có đơn đặt hàng nguyên liệu nấu ăn của các công ty ẩm thực, xuống chút nữa thì vô số cửa hàng nhỏ. Cùng là hạt giống rau xanh, giá của viện nghiên cứu thực vật và công ty ẩm thực ngang nhau, giá của các cửa hàng nhỏ thì có cao có thấp, nhưng những đánh giá chửi bới gian thương thì rất nhiều.
Để cẩn thận, Diệp Nhiễm chọn mua hạt giống từ cửa hàng của viện nghiên cứu thực vật mà phân hồn từng đặt hàng.
Năm vạn một gói hạt giống cải thìa, mua!
5000 tinh tệ một cân “Gói quà đất đai hành tinh ngẫu nhiên”, mua hai cân!
Máy đo nhiệt độ là cái gì? Trông có vẻ không tồi, mua một cái rẻ rẻ dùng thử xem!
Lại mua thêm hai loại phân bón bán chạy ở tinh tế về nghiên cứu...
Hàng hóa trên Tinh Võng vô cùng phong phú, Diệp Nhiễm giống như một chú chuột hamster rơi vào kho thóc, hai mắt sáng rực liên tục bấm thêm vào giỏ hàng.
Tu Tiên giới không có kênh mua sắm tiện lợi như vậy. Mỗi lần cô muốn tìm hạt giống cây cối, tìm đất gieo trồng và nguồn nước tưới thích hợp đều phải mất rất nhiều thời gian. Ở đây không cần ra khỏi cửa cũng có thể mua được đồ từ nhiều nơi, còn có thể bán đồ của mình đi nơi khác, quả thực không thể tiện lợi hơn.
Nếu các sư huynh sư tỷ đến đây, e rằng có thể ở lỳ trong động phủ mấy ngàn năm không ra ngoài.
Diệp Nhiễm nhướng mày.
Kiều Nhiên gọi điện thoại cho cô làm gì? Hay là, Hàn Tam đã tìm được hắn?
“Nhiễm Nhiễm, anh mang dịch dinh dưỡng đến cho em này, sao em không ở trong phòng? Có phải đói bụng nên ra ngoài rồi không? Con gái một mình ở bên ngoài buổi tối rất nguy hiểm, em lần đầu tiên ra khỏi nhà, vẫn nên chú ý an toàn.” Kiều Nhiên dựa vào căn nhà tạm bợ, giọng nói nghe có vẻ dịu dàng, kiên nhẫn và đầy quan tâm, nhưng dưới ánh đèn mờ ảo, biểu cảm của hắn lại vô cùng thiếu kiên nhẫn.
Ban đêm ở hành tinh khoáng sản cuồng phong gào thét, gió cuốn theo bụi đất và bùn cát quanh khu mỏ, không khí cực kỳ khó ngửi. Sạp đổ thạch ở đằng xa đã rời đi, những căn nhà tạm bợ gần đó chỉ sáng lác đác vài ngọn đèn, trên đường hiếm có dấu chân người.
“Tối qua ngủ ngon không, không bị dọa sợ chứ... Khụ khụ.” Lời còn chưa dứt, một trận cuồng phong thổi tới, Kiều Nhiên không kịp phòng bị ăn trọn một ngụm đất, biểu cảm càng thêm vặn vẹo.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)