"Ô ô!" Bà Thù xoay người nhào vào lòng chồng, nước mắt không ngừng rơi xuống, "Đã qua một ngày rồi, em sợ con bé……"
"Sẽ không!" Thù Kiến Dân cố nén nỗi lo trong lòng, trầm giọng nói, "Đừng nói những lời không may mắn."
Đúng lúc này, một tràng tiếng gõ cửa vang lên. Trợ lý của Thù Kiến Dân bước vào, cung kính nói: "Thù tổng, đã điều tra được. Mấy ngày trước, tiểu thư cùng một vài người bạn đến nghĩa địa thám hiểm. Mấy ngày nay, những người đó đều lần lượt xảy ra chuyện, giống như tiểu thư, vô cớ hôn mê bất tỉnh. Chỉ có một người là không xảy ra chuyện gì."
Bà Thù lập tức ngừng khóc, đưa tay lau nước mắt, hỏi: "Có ý tứ gì? Trợ lý Thường, anh là định nói Như Tuyết dính chọc thứ dơ sao?"
Thù Kiến Dân vỗ nhẹ lên tay cô, ra hiệu cho cô bình tĩnh, sau đó nhìn về phía trợ lý Thường: "Anh vừa rồi nói có một người ngoại lệ, là ai?"
"Con gái lớn của Chúc Khôn Quốc —— Chúc Cảnh Tịch."
Thù Kiến Dân khẽ nhíu mày, như có điều suy nghĩ: "Trước gọi con bé tới hỏi tình huống một chút."
Chúc Cảnh Tịch rất nhanh đã được gọi tới bệnh viện. Cô mang vẻ mặt mờ mịt nhìn những người trong phòng bệnh: "Cháu chào hai bác, hai bác tìm cháu tới nơi này có việc gì sao?"
Ánh mắt bà Thù gắt gao nhìn chằm chằm cô: "Cảnh Tịch, bác hỏi cháu, mấy ngày hôm trước cháu cùng Như Tuyết và các bạn có phải đã đi đến nghĩa địa hay không, các cháu ở đó làm cái gì?"
Trong lòng Chúc Cảnh Tịch "lộp bộp" một tiếng, là ai đã nói lộ ra sao? Thù Như Tuyết rõ ràng đã cảnh cáo các cô không được nói chuyện này ra ngoài.
Thù Kiến Dân nhìn ra vẻ do dự của cô, chỉ về phía con gái đang nằm trên giường bệnh: "Như Tuyết cùng mấy người bạn khác của cháu hiện tại đều đã xảy ra chuyện. Cháu biết cái gì thì đừng thay mấy đứa nó che giấu, nhất định phải nói cho bác!"
Lúc này Chúc Cảnh Tịch mới phát hiện Thù Như Tuyết đang nằm trên giường bệnh, sắc mặt tái nhợt đến đáng sợ. Cô lập tức ý thức được tính nghiêm trọng của sự việc, không dám giấu giếm nữa, thành thành thật thật kể lại toàn bộ mọi chuyện.
Hóa ra mấy người các cô nghỉ ở nhà lâu ngày, nhàn đến phát chán, liền muốn tìm chút kích thích. Thế là tối muộn, các cô chạy đến nghĩa địa thử gan, thậm chí còn ở đó qua một đêm.
Chúc Cảnh Tịch rụt đầu, không dám nói tiếp nữa.
"Có thể nói cho bác vì sao chỉ có cháu không xảy ra việc gì không?" Thù Kiến Dân nhìn cô hỏi, cố gắng hết sức để giọng điệu trở nên ôn hòa, "Cháu đừng hiểu lầm, bác không có ý chỉ trích cháu, chỉ muốn biết có phải cháu đã gặp được cao nhân hay không?"
Chúc Cảnh Tịch theo bản năng đưa tay sờ lên trán, nhớ tới những lời Giang Nhất Niệm nói ngày hôm đó, do dự một lúc rồi kể lại mọi chuyện.
Vợ chồng Thù Kiến Dân liếc nhìn nhau, bà Thù thử lên tiếng: "Hay là thử mời cô ấy đến xem?"
Thù Kiến Dân cũng đồng ý với đề nghị của vợ, quay sang nhìn Chúc Cảnh Tịch: "Vậy phiền cháu gọi điện thoại cho chị cháu, mời chị cháu ấy tới đây một chuyến."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
