“Chắc là phải làm phiền đến các anh một chút rồi.” Nụ cười trên khuôn mặt của bà ấy trông thật miễn cưỡng, nhưng bà ấy đã đưa ra quyết định cho mình.
Dù thế nào đi chăng nữa, chồng bà ấy đã có lòng dạ ác độc như vậy với bà, và ông ta thật sự đã ra tay, thậm chí ông ta còn chẳng hề có chút ăn năn hối cải nào khi trông thấy bà ấy bình an vô sự, ông ta không xứng đáng được bà tha thứ.
Ngoại tình thì sợ bị phát hiện, ly hôn thì lại tiếc số tiền Mạnh Mẫn kiếm được. Đã không làm thì thôi, đã làm thì phải làm đến cùng, thế là ông ta đã nghĩ ra một cách hay để đạt được ý đồ.
Vốn tưởng rằng tương lai sẽ là những ngày tháng tốt đẹp, được cầm trong tay tài sản bạc triệu, cưới một người vợ xinh đẹp trẻ tuổi, sinh cho ông ta một đứa con trai, nào ngờ đâu sự việc lại bại lộ nhanh đến như vậy, chẳng những mất cả chì lẫn chài, lại còn tự đưa mình vào tù.
Mạnh Mẫn mời một luật sư tốt, kiện Bao Tùng, không chỉ thành công ly hôn với Bao Tùng khiến ông ta phải ra đi tay trắng, mà còn khiến ông ta bị kết án mười năm tù vì tội cố ý giết người.
Những người xung quanh ai nấy đều vô cùng sửng sốt trước cuộc hôn nhân đổ vỡ này, kế hoạch giết người bí mật như vậy rốt cuộc bà ấy làm thế nào mà phát hiện ra được manh mối.
Mạnh Mẫn cũng không giấu diếm, kể hết ngọn ngành cho mọi người nghe. Vì thế rất nhanh bạn bè của bà ấy đều biết đến cơ duyên kỳ ngộ này của bà, cũng biết ở thôn Bạch Đế có một vị cao nhân thần thông quảng đại như vậy.
Lấy được camera giám sát, xác nhận lời Linh Bảo nói là thật, Mạnh Mẫn lại gửi cho Linh Bảo thêm mười ngàn, coi như trả công cô xem bói. Nếu không có Lục đại sư, bà ấy sớm đã chết oan uổng rồi.
Mà lúc này, Chung Lỵ Hồng đang đưa con trai Tiểu Đông đến bệnh viện huyện tái khám.
Ngày đó cô ta đưa con trai lên huyện, liền lập tức đến bệnh viện lấy thuốc cho con trai, con trai cô ta uống xong thuốc của bệnh viện huyện, tối hôm đó bệnh tình thuyên giảm, không ho cũng không sốt nữa.
Cô ta liền cảm thấy mình đưa con trai về sống với mình là lựa chọn sáng suốt vô cùng, còn cố ý gọi điện thoại về quở trách mẹ chồng mình: “Bà xem đấy, các ông các bà ngu dốt đến cỡ nào, trẻ con bị bệnh không đưa đến bệnh viện chính quy thăm khám lại đi tin vào ba đồ mê tín dị đoan cho nó uống toàn thứ tầm bậy tầm bạ. May mà uống vào không có việc gì đấy! Nhìn thấy chưa, vẫn là bệnh viện lớn chính quy đáng tin cậy, thuốc này mới uống một lần là thấy hiệu quả rồi! Sau này bớt cãi lời tôi giùm cái, bà căn bản có hiểu cái gì gọi là nuôi dạy con khoa học đâu!”
Cô ta khiến bà Tưởng không nói nên lời, cũng bắt đầu cảm thấy mình đi tìm Lục Linh Bảo là lựa chọn sai lầm. Nhưng cũng may là Lục Linh Bảo đã trả lại năm mươi đồng kia cho bà, cũng không thiệt thòi gì.
Uống xong ba ngày thuốc, Chung Lỵ Hồng nghĩ dù sao con mình cũng bị sốt lâu như vậy, cảm thấy không yên tâm lắm, quyết định đưa con trai đến bệnh viện huyện kiểm tra lại một lần nữa.
Bác sĩ khám xong nói đứa bé không để lại di chứng gì, lúc này cô ta mới thở phào nhẹ nhõm, ôm thằng bé ra khỏi bệnh viện.
“Mẹ ơi! Muốn ăn táo!” Tiểu Đông chỉ vào quầy hoa quả ven đường.
“Được, mẹ mua cho con.” Chung Lỵ Hồng buông thằng bé xuống, bắt đầu chọn trái cây, lại không ngờ chỉ trong vài phút như vậy đột nhiên có một chiếc xe máy chạy từ bên kia đường sang, người đàn ông ngồi sau vươn tay một cái đã bắt Tiểu Đông đang đứng ở ven đường lên trên xe.
Nghe thấy tiếng thét chói tai của đứa trẻ, cô ta nhìn theo, chỉ thấy chiếc xe máy chở Tiểu Đông đã chạy xa cả chục mét, chớp mắt một cái đã mất hút phía sau một khúc cua.
Chung Lỵ Hồng sững sờ trong vài giây, sau đó mới bắt đầu hét lớn:
“Con tôi! Con của tôi! Họ bắt con tôi đi rồi!”
Lúc này những người qua đường ở cổng bệnh viện mới hiểu chuyện gì đã xảy ra, có người thì kinh ngạc cảm thán thế mà lại có kẻ buôn người táo tợn như vậy, cũng có người bày tỏ sự thương cảm với Chung Lỵ Hồng đã bị bắt mất đứa con, có người đầu óc khá tỉnh t áo đến nhắc nhở Chung Lỵ Hồng, người đang mất bình tĩnh:
“Cô còn đứng ngốc đó làm gì, mau gọi cảnh sát đi!”
Lúc này, Chung Lỵ Hồng mới sực tỉnh rồi nhanh chóng gọi 110. Trong lúc lòng dạ rối bời, cô ta phải mất đến vài phút mới có thể giải thích rõ ràng mọi chuyện.
Hơn mười phút sau, cảnh sát đến hiện trường nắm rõ tình hình, sau đó quay lại sở cảnh sát đăng ký, sau đó nữa mới bắt đầu giám sát lại quá trình, xoay qua chuyển lại ba bốn mươi phút đã trôi qua.
Mà hai tên buôn người dám bắt cóc trẻ em tại nơi đông người như thế này rõ ràng đã là tội phạm quen thuộc, tình hình của cái huyện nhỏ này bọn chúng đã nắm rõ trong lòng bàn tay từ lâu, không dễ gì mới tra được vào máy giám sát, cuối cùng chiếc mô tô kia lại biến mất ngay trong khu vực thuộc điểm mù giám sát.
Cảnh sát đã kịp thời ra quyết định khẩn trương, ra lệnh kiểm tra các phương tiện giao thông tại tất cả các giao lộ ra vào thành phố, nhưng sau hai ngày tìm kiếm vẫn không tìm thấy đứa trẻ.
Điều này thực ra là rất bình thường.
Cả cái huyện chỉ rộng chừng này, mười phút là có thể chạy ra khỏi thành phố, bệnh viện quận cách ngã tư gần nhất chỉ bốn năm phút đi xe, chỉ cần bọn buôn người có chút kinh nghiệm, sau khi cướp được đứa trẻ sẽ lập tức đổi xe rời khỏi thành phố, chứ đâu ngu ngốc mà đợi cảnh sát truy tìm.
Việc tìm kiếm không có kết quả, bên cảnh sát cũng không thể tiêu tốn quá nhiều lực lượng cảnh sát cho vụ án này, chỉ có thể yêu cầu vợ chồng Chung Lỵ Hồng quay về chờ tin tức.
Trong tình huống một đứa trẻ bị bắt cóc như thế này, 48 giờ đầu chính là thời gian vàng để tìm kiếm và cứu nạn, nếu không tìm thấy đứa trẻ trong thời điểm đó thì xác suất tìm thấy chúng ở khoảng thời gian sau này là rất mong manh. Chồng của Chung Lỵ Hồng là Tưởng Minh đã tìm kiếm trên Internet rất lâu, sau khi nhận được kết luận này, sự lo lắng của anh ta như bị đóng băng lại vậy.
Nhìn vợ mình vẻ mặt ủ rũ trước mặt, anh ta liền trở nên tức giận:
“Cô lớn đầu như vậy rồi mà trông một đứa trẻ cũng không xong! Đã một mình mang đứa nhỏ ra ngoài thế mà lại còn bỏ nó một mình ở ven đường, não cô chỉ toàn chứa mấy thứ cặn bã thôi hả?”
“Chỉ một lúc thôi mà, sao em biết được sẽ xảy ra chuyện như thế này chứ...” Chung Lỵ Hồng lúng túng tự bào chữa cho mình. Cô ta đã phạm phải một sai lầm lớn, đặc biệt là bản thân cô ta đã đuối lý nên cũng không có can đảm để cãi nhau với chồng như mọi khi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
