Vận mệnh của con người đều không ngừng thay đổi, có lẽ là do ngày hôm qua cô đưa bùa, khiến cho Chung Lỵ Hồng kiên quyết muốn đưa đứa nhỏ lên huyện, bây giờ từ diện mạo của cô ta Linh Bảo đã nhìn ra cô ta sắp phải trải qua đại hạn, gặp phải tình cảnh thảm thương mẹ con chia lìa.
Linh Bảo tìm đường con cái trong lá số tử vi của Chung Lị Hồng xem thử, không ngờ lại phát hiện trong vòng ba ngày tới Tiểu Đông sẽ bị bọn buôn người bắt cóc bên ngoài bệnh viện. Bà cụ và bố mẹ mất con, mất cháu thực sự đáng thương, thế nên cô mới không nhịn được mà nói thêm một câu.
Lời này hiển nhiên lại chọc trúng cơn điên của Chung Lị Hồng: “Mẹ mày, có phải đầu óc mày có vấn đề không! Dám nguyền rủa con trai tao! Tao xé rách miệng mày ra bây giờ con đĩ này!”
Cô ta vừa chửi vừa giơ tay muốn đánh Lục Linh Bảo.
Linh Bảo chưa từng bị người ta mạo phạm như vậy, có chút tức giận dùng lực đẩy một cái, Chung Lỵ Hồng nhất thời lảo đảo.
Ý thức được thể lực chênh lệch so với cô, Chung Lị Hồng không dám ra tay nữa những vẫn tiếp tục mắng chửi om sòm. Linh Bảo đau đầu không chịu được, cô nhéo nhéo huyệt thái dương bị làm ầm ĩ đến ong ong, quyết định từ nay về sau hễ là chuyện liên quan đến trẻ con đều phải hết sức cẩn thận, không bao giờ nhiều lời nữa.
Ầm ĩ đến nước này, Linh Bảo dứt khoát lấy năm mươi đồng hôm qua đưa cho bà Tưởng, đau đầu phất phất tay nói:
“Trả lại tiền cho các người, đi nhanh đi, để cho tôi được yên.”
Mạnh Mẫn đi vào thôn Bạch Đế, bà ấy tìm bừa một người bên đường hỏi thăm đường, lại vừa khéo hỏi trúng bà Trương. Lúc này Mạnh Mẫn mới phát hiện cô gái kia có danh tiếng rất cao trong lĩnh vực này, không chỉ biết xem bói, còn có thể vẽ bùa, bắt quỷ, xem chừng là rất là thần thông quảng đại.
Nghe bà Trương kể lại sự tích về Linh Bảo một cách đầy tự hào, lúc này Mạnh Mẫn mới biết được, hôm trước người nhà của một gia đình ở thôn Bạch Đế gặp phải quỷ chết oan, con quỷ muốn biến anh ta thành thế thân, người kia đến tìm Linh Bảo nhờ cô diệt quỷ giú p cho nên bà ấy mới có thể gặp được Lục Linh Bảo ở thành phố.
Mạnh Mẫn đi sắp đến nơi thì nghe thấy có tiếng quát mắng ồn ào, bà ấy đi tới gần mới biết được người ta đang chửi cái gì, thấy Lục Linh Bảo rất muốn đuổi người phụ nữ kia đi, Mạnh Mẫn liền ân cần tiến lên giúp cô giải vây.
“Lục đại sư, cuối cùng tôi cũng tìm được ngài rồi!”
Nghe bà ấy nói như vậy, tất cả mọi người có mặt ở đó đều tò mò nhìn qua, không ngờ lại trông thấy một người phụ nữ đến từ thành phố ăn mặc sang trọng đẹp đẽ.
Chung Lỵ Hồng liếc mắt quan sát bà ấy rồi cười khẩy một tiếng:
“Ha ha, đại sư, bà đừng có làm kẻ ngu để người ta lừa như thế chứ! Người trong thành phố như bà mà cũng tin ba đồ mê tín dị đoan phong kiến này à!”
Mạnh Mẫn vừa nhìn thấy biểu cảm của người nọ liền biết ngay cô ta cũng giống mình lúc trước, căn bản cũng không tin vào những chuyện tâm linh này. Nếu không phải đích thân trải nghiệm qua, những người thuộc thế hệ như bọn họ thực sự rất khó tin rằng trên đời này thật sự có tồn tại sức mạnh thần kỳ như thế.
“Trên đời này đúng thật là không thiếu mấy kẻ bói toán bịp bợm, đám lừa đảo lừa đời lấy tiếng, nhưng Lục đại sư quả thật là người có bản lĩnh, mạng này của tôi chính là nhờ Lục đại sư cứu!” Mạnh Mẫn không sợ Chung Lỵ Hồng châm chọc, cao giọng đáp lại.
“Có một số chuyện cần thời gian chứng minh, tốt hơn hết là đừng vội đưa ra kết luận quá sớm.”
Đối với việc này, Chung Lỵ Hồng chỉ đáp lại bằng một ánh nhìn như nhìn kẻ ngốc.
Chí đã không hợp nói thêm nửa câu cũng là nói nhiều, Mạnh Mẫn cũng không đôi co với cô ta nữa. Mà Chung Lỵ Hồng bị một người ngoài xuất hiện chen ngang, cũng không còn hơi sức để mắng người nữa, nghĩ đến con nhỏ còn ở nhà, cô ta quyết định nhanh chóng đưa thằng bé lên huyện kiểm tra, nếu đến lúc đó xảy ra vấn đề gì sẽ tới tìm Lục Linh Bảo tính sổ sau.
Những người đứng hóng chuyện quanh đó cũng giải tán, lúc này Linh Bảo mới mời Mạnh Mẫn vào trong nhà, đóng cửa lại.
“Lục đại sư, lúc trước thật sự có lỗi với cô, cô có ý tốt như vậy mà tôi lại...” Mạnh Mẫn mở miệng nói câu đầu tiên chính là xin lỗi. Bây giờ bà ấy là người có chuyện cần cô giúp đỡ, vẫn có chút lo Linh Bảo sẽ làm khó bà ấy vì chuyện lúc trước.
Linh Bảo khoát tay áo, ý bảo không sao, vốn dĩ cô tặng bà ấy một lá bùa chẳng qua cũng chỉ là để đáp lại lòng tốt của người phụ nữ này. Lúc ấy đồ đạc của bọn họ rơi xuống đất, trong chợ người qua kẻ lại đông như vậy, cũng chỉ có mình Mạnh Mẫn dừng lại giúp bọn họ nhặt đồ. Cô chưa bao giờ keo kiệt khi báo đáp người lương thiện cả.
Mạnh Mẫn thấy cô không so đo sự bất kính lúc trước của mình, thở phào nhẹ nhõm, sau đó bà ấy kể lại chuyện ngày hôm qua xảy ra cho Linh Bảo nghe rồi lại nói với Linh Bảo: “Tôi chỉ sợ lần sau sẽ lại xảy ra chuyện như vậy thì biết phải làm sao. Cho nên tôi tới đây là muốn nhờ đại sư giúp đỡ, giúp tôi hóa giải hoàn toàn tai kiếp này. Đương nhiên, về chuyện thù lao tôi nhất định sẽ không để đại sư tốn công vô ích.”
Sau khi quan sát tỉ mỉ lá số tử vi của Mạnh Mẫn, Linh Bảo đã biết nguyên nhân gốc rễ của vấn đề.
“Cháu có thể bói ra được một vài thứ, nhưng muốn giải hạn, chủ yếu phải dựa vào bản thân bác.”
Lời này khiến Mạnh Mẫn rất bất ngờ: “Bản thân tôi? Một người bình thường như tôi thì làm được gì? Chẳng phải bình thường giải hạn cần phải làm một cái lễ, hoặc là quyên góp chút công đức gì đó sao?”
Vốn dĩ những chuyện như thế không cần bản thân phải động tay vào quá nhiều, sao đến chỗ Lục đại sư lại biến thành chủ yếu phải dựa vào bà ấy vậy.
“Nếu hạn này của bác đến từ quỷ thần hoặc thế lực siêu hình nào đó, quả thật không cần bản thân bác phải làm cái gì cả, nhưng lần này, nguồn gốc tai họa là do con người.”
Mạnh Mẫn nhíu mày, trong lòng sinh ra dự cảm không lành: “Ý cô là, có người muốn hại tôi sao... Vụ tai nạn xe hơi là do có người bày ra? Đó là ai vậy?”
Linh Bảo gật đầu đáo: “Là người bên gối của bác.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
