Trong ký ức của một tu sĩ, khi đã đạt đến cảnh giới Trúc Cơ, cơ thể tự khắc có khả năng hấp thụ linh khí đất trời để duy trì sinh mệnh. Khái niệm "ăn cơm" đối với Lâm Thanh Âm sớm đã trở nên mờ nhạt, nếu không muốn nói là một việc dư thừa.
Kể từ khi đặt chân đến thời đại này, những gì cô phải đưa vào miệng thật sự là một cực hình đối với vị giác. Nếu không phải là những sợi mì khô khốc, cứng nhắc thì cũng là loại rau dưa nhạt nhẽo, chẳng có lấy một chút linh khí hay hương vị gì ra hồn.
Cô thực sự không tài nào hiểu nổi tại sao con người hiện đại lại có thể cuồng nhiệt với chuyện ăn uống đến vậy. Trong mắt cô, việc đổ tiền vào những món ăn xa xỉ kia chẳng khác nào một sự lãng phí tài nguyên vô nghĩa.
Dù biết rằng khu phố cũ nơi mình đang ở cách tòa cao ốc kia khá xa, nhưng Lâm Thanh Âm vẫn thong dong bước ra khỏi cửa. Đối với một người từng đi mây về gió như cô, quãng đường xa xôi của trần thế cũng chỉ là một bài thử thách nhỏ cho đôi chân mà thôi.
Ngồi lên phương tiện giao thông công cộng cũng phải qua tới mười trạm. Lâm Thanh Âm bước lên xe buýt, ngồi nhìn cảnh vật di động bên ngoài cửa sổ, trong lòng không khỏi có chút cảm thán.
Thời gian mới qua ngàn năm thôi, nhưng đã thay đổi nhiều như thế. Những người phàm ngày xưa chỉ biết ngồi xe ngựa thì hiện giờ đã có thể lên trời xuống biển, không gì không biết.
Chắc hẳn ở thời đại xã hội tiến bộ thế này, phương diện số thuật cũng sẽ đạt được một bước nhảy vọt về chất. Lâm Thanh Âm bước xuống xe buýt, đi vào cao ốc sách báo.
Không khí mát mẻ lập tức vây quanh toàn thân, đuổi đi cái khô nóng của mùa hạ. Trong trí nhớ của cô, loại máy móc có thể làm mát, có thể thổi nóng này gọi là điều hòa.
Đây là thứ máy móc điều tiết nhiệt độ không khí mà đại bộ phận gia đình đều sử dụng hằng ngày. Nhưng mà nhà Lâm Thanh Âm lại không có thứ đồ đạc này, đơn giản bởi vì nhà cô nghèo quá.
Cao ốc bán sách báo này tổng cộng có bảy tầng lầu, sách báo bên trong mênh mông bể sở, phong phú vô cùng. Lâm Thanh Âm xoay chuyển một giờ cũng không tìm được loại sách mà cô muốn xem.
Cô nhắm mắt lại kiểm tra ký ức của nguyên chủ, lại phát hiện cô ấy chẳng có một chút ấn tượng nào về số thuật cả. Ngay lúc ấy, một người đàn ông hơi béo thoạt nhìn chỉ chừng 30 đi ngang qua bên cạnh Lâm Thanh Âm.
Trong tay hắn cầm một chiếc di động. Hắn không thèm để ý tới ánh mắt người khác, cứ quang quác quang quác cái miệng nói chuyện điện thoại.
“Tôi đang ở cao ốc bán sách báo! Anh nói cái gì? Bảo tôi không thể tìm được loại sách đó ư? Tôi nói cho anh nghe này, đoán mệnh cũng là một môn học vấn, những thuật ngữ chuyên nghiệp đó sẽ không lừa người.”
Lâm Thanh Âm lập tức nhét cuốn sách đang cầm trên tay trở lại kệ sách. Sau đó cô đi theo đằng sau người đàn ông kia rẽ trái rẽ phải một hồi mới bước tới phía trước kệ sách được đặt trong góc.
Cô ngẩng đầu nhìn một loạt những cái tên huyền đến không thể huyền hơn đang được bày trên kệ sách kia, trong mắt hiện lên một tia vui mừng. Người đàn ông béo nọ đã bỏ điện thoại vào trong túi.
Hắn tùy tiện lấy ra một quyển sách từ trên kệ, cau mày nhìn một hồi, sau đó lại có chút buồn bực nhét trở về. Miệng hắn còn lầm bẩm: “Thể văn ngôn, đọc không rõ.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

