Bác gái Lý vẫn luôn nghĩ đến chuyện này, mỗi buổi sáng hàng ngày sau khi đi bộ trong công viên xong sẽ ghé qua đồn công an hỏi một chút tình hình của Mã Minh Vũ. Vừa nghe nói đến cậu khám ra ung thư dạ dày phải nằm viện, bà lập tức chạy nhanh về nhà hầm canh gà đi bệnh viện thăm Tiểu Mã.
Lúc trở về bà còn không quên cãi nhau một hồi với dì Trương, nói suýt tí nữa thì bà đã làm chậm trễ bệnh tình của Mã Minh Vũ. Mẹ Trương Đại bị bác gái Lý chọc cho tức điên, cảm thấy bà đang nói hươu nói vượn.
Bà cho rằng cậu cảnh sát nhỏ kia nhìn còn trẻ tuổi cơ thể lại cao to sao có thể bị ung thư dạ dày, nhất định là cùng một giuộc với con nhóc thầy bói kia bắt tay lừa gạt mọi người.
Thấy hai người sắp đánh nhau, người trong đồn cảnh sát lại bị quần chúng hóng hớt nhiệt tình kêu qua đây giải quyết tranh chấp.
Cũng may đồn cảnh sát đã quen giải quyết mấy chuyện lông gà vỏ tỏi như vậy trong nhiều năm rồi, chốc lát đã đến đây thuần thục kéo hai người tách ra.
Bác gái Lý vừa thấy người đến cũng là người của đồn công an trong công viên, bà lập tức kéo cậu đến trước mặt mình rồi cãi nhau với dì Trương.
“Bà hỏi cậu ấy xem, có phải Tiểu Mã đã nhập viện rồi hay không?” Cảnh sát sững sờ một lúc: “Ý là Mã Minh Vũ sao? À, mọi người không cần phải lo lắng, người nhà cậu ấy đã đến chăm sóc cậu ấy rồi, tuần sau là có thể phẫu thuật rồi.”
“Bác sĩ nói là may mắn phát hiện sớm, chỉ cần cắt ổ bệnh là sẽ không có sao nữa, xác suất chữa khỏi 90% trở lên.” Bác gái Lý nhìn những người vây quanh hóng hớt trợn mắt há mồm, dào dạt đắc ý hất cằm về phía dì Trương: “Thế nào, tôi không nói dối đúng chứ!”
Trong phút chốc, bác gái Lý bị những cụ ông cụ bà chung quanh vây kín. Thật ra trong lòng những người già này hoặc nhiều hoặc ít đều có niềm tin vào điều này, chỉ là thời bây giờ kẻ lừa đảo thì nhiều người có năng lực thật thì quá ít, tất nhiên bọn họ sẽ không đi lãng phí tiền vào đó.
Hiện tại lại xuất hiện một thầy bói linh nghiệm như vậy, phải hỏi thăm kỹ càng. Nếu lỡ như sau này trong gia đình hoặc bạn bè thân thích gặp phải chuyện gì, cũng biết phải đi đâu tìm người.
Nghe thấy mọi người mồm năm miệng mười nhao nhao hỏi chỗ của thầy bói, bác gái tức giận không chỗ trút chỉ tay về hướng dì Trương: “Bị bà ta dọa cho sợ rồi, cô bé kia hai ngày nay vẫn chưa đến.”
Dì Trương ôm cánh tay không nói một lời. Cảnh sát nghe rõ đầu đuôi câu chuyện cảm thấy dở khóc dở cười, sau đó khuyên bảo hai bên, dựa theo quy định vẫn dặn dò mọi người không nên tuyên truyền mê tín phong kiến rồi mới rời đi.
Khi dì Trương nhớ lại những sự việc xảy ra ngày hôm đó, trong lòng bà có chút âm u. Nhưng kinh nghiệm lâu năm chiến đấu với bác gái Lý nói cho bà biết tuyệt đối không được hèn nhát, chờ lần sau khi cô bé thầy bói tới dù thế nào bà cũng phải vạch trần con bé.
Còn bác gái Lý lại nghĩ thầm trong đầu, chờ khi thầy bói nhỏ đến, dù thế nào tôi cũng sẽ làm cho cái mặt già của bà không biết trốn vào đâu!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-150561.jpg&w=256&q=75)