Và ngay khi nó quay người sắp đến tầng bốn, một người phụ nữ đang đứng trước cửa, dường như đã đợi nó từ lâu.
“Tí tách... tí tách...”
Có máu dọc theo ngón tay cô chảy xuống đất.
Mạc Kinh Diên giơ bàn tay đang chảy máu lên, miệng khẽ lẩm bẩm điều gì đó.
Vệt máu vô trật tự chảy trong lòng bàn tay đột nhiên như có chỉ thị mà hình thành một dấu ấn chú, ngay sau đó ông Mã như bị đóng băng tại chỗ, không cử động nữa, ngẩng đầu ngơ ngác dùng hốc mắt trống rỗng “nhìn” cô.
“Đi đi.”
Lâm Thiên Hành ở phía bên kia hít một hơi thật sâu, sau đó dùng tốc độ nhanh nhất chạy xuống cầu thang đến bên cạnh ông Mã để tìm chìa khóa trên người ông ta.
20, 19...
Không tìm thấy, không đâu có cả.
Sao có thể?
Lâm Thiên Hành dường như nhận ra điều gì đó, cậu ta nhìn vào khuôn mặt gồ ghề đáng sợ như xương khô của ông Mã, đến gần còn có thể thấy thịt thối trong hốc mắt ông ta, thậm chí còn có giun đang không ngừng bò lúc nhúc.
18, 17...
Cậu ta nghiến răng, một tay cạy miệng ông Mã ra, quả nhiên, chiếc chìa khóa màu bạc đang nằm trên lưỡi.
16, 15...
Lâm Thiên Hành cố nén cảm giác buồn nôn khó chịu lấy chìa khóa ra, lao xuống dưới.
14, 13...
Bàn tay vô lực buông thõng, Mạc Kinh Diên hoàn toàn mất đi ý thức rồi ngã ngồi xuống đất, hoa văn trong lòng bàn tay cũng dần biến mất.
Lâm Thiên Hành đã chạy như điên lên tầng hai.
12, 11, 10...
Ông Mã dần dần cử động.
7, 6...
Thấy vẫn còn hai nhịp cầu thang nữa mới đến tầng một, cậu ta liền bám lấy tay vịn rồi trèo qua, nhảy thẳng xuống trước cửa tòa nhà.
Lâm Thiên Hành không màng đến cơn đau ở chân, run rẩy đưa chìa khóa vào ổ khóa.
4, 3...
Ông Mã từng bước một tiến lại gần Mạc Kinh Diên, há cái miệng rộng ngoác.
“Cạch” một tiếng.
Lâm Thiên Hành lao ra khỏi cửa.
...
Có thứ gì đó lành lạnh rơi trên mặt Mạc Kinh Diên.
Cô mở mắt ra, hàng mi khẽ run, cảnh vật trước mắt dần rõ ràng, cũng giúp cô nhận ra khung cảnh trước mặt.
Lối ra vào tòa nhà quen thuộc, trời đất quen thuộc, điểm khác biệt duy nhất so với lúc trước là trong không khí bắt đầu có tuyết rơi.
“Cậu...”
Chàng trai trẻ đột nhiên bước tới ôm chầm lấy cô, đầu vùi vào vai cô khóc lóc trông thật đáng thương.
“Thành công rồi! Tôi thành công rồi! Chị gái, chúng ta không chết, tôi không phụ lòng mong đợi của cô, hu hu hu hu...”
Mạc Kinh Diên: “...”
Cô thở dài, ôm lại Lâm Thiên Hành rồi vỗ nhẹ vào lưng cậu ta, giọng nói dịu dàng như dòng suối xuân róc rách: “Cậu làm tốt lắm.”
Thế là Lâm Thiên Hành càng khóc to hơn.
Mạc Kinh Diên: “...”
Rốt cuộc là dỗ hay không dỗ đây.
Cuối cùng, cô chọn cách chuyển chủ đề: “Tôi nhớ không phải cậu đang livestream sao?”
Lâm Thiên Hành ngẩn ra, lau nước mắt rồi lấy điện thoại ra, nhưng bấm thế nào cũng không có phản ứng, xem ra là hết pin rồi.
Cậu ta còn muốn nói gì đó, một giọng nói say khướt đột nhiên vang lên bên tai.
“Trời đất trong sáng, vạn vật yên bình, lấy bùa làm chứng, lấy tiền làm lễ, trấn hồn nơi đây, khẩn cầu oan hồn an lòng...”
Bên cạnh ngã tư ở cổng khu chung cư, một người đàn ông mặc đạo bào đang múa thanh kiếm khắc hình âm dương quanh chậu lửa, anh ta uống một ngụm rượu rồi phun vào chậu, ngay lập tức lửa bùng lên, giấy tiền và phù văn theo ngọn lửa bay lên trời, hòa vào trận tuyết lớn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)
