Vì vậy khi nghe cô nói muốn về sớm cũng là điều có thể đoán trước, Cảnh Tự còn đặc biệt dặn người giúp việc chuẩn bị trước canh gừng cho cô giữ ấm, nhưng người giúp việc đợi mãi đợi mãi, Mạc Kinh Diên vẫn chưa về nhà, mà điện thoại của cả hai người trên xe đều không gọi được.
Trực giác mách bảo anh đã có chuyện gì đó xảy ra, chưa kịp điều tra kỹ, cảnh sát đã gọi điện cho anh, nói rằng Mạc Kinh Diên đã chứng kiến một vụ án mạng, đang bị điều tra.
Lúc đó Cảnh Tự đã uống không ít rượu mạnh, đầu óc dù có tinh tường đến đâu cũng có chút hỗn loạn, lời này càng khiến anh cảm thấy hoang đường, như thể nghe thấy hai chuyện không hề liên quan lại xảy ra cùng lúc, nhưng trong lúc khó hiểu, anh vẫn hỏi câu cần hỏi nhất: “Vị hôn thê của tôi có an toàn không?”
Đầu dây bên kia đột nhiên có chút ồn ào, ngay sau đó một giọng nói khác với lúc nãy nhưng lại quen thuộc truyền đến: “Yên tâm, cô an toàn lắm, bây giờ đã làm xong thủ tục và về cùng tài xế của cậu rồi.”
Anh nhận ra người này là ai: “Chị Trang.”
“Không cần khách sáo nữa, tôi nói sơ qua tình hình cho cậu...” Trang Vân nói vắn tắt diễn biến sự việc: “Ngoài ra, trên lập trường bạn bè, vị hôn thê của cậu tối nay đã bị sốc không nhỏ, an ủi cô cho tốt vào.”
Cảnh Tự im lặng một lúc, sau đó nói: “Hiểu rồi, vất vả cho chị rồi.”
Cúp điện thoại, Tạ Tắc Ngọc bên cạnh châm một điếu thuốc: “Sao thế? Chị dâu xảy ra chuyện à?”
“Không sao, tôi về trước đây, hóa đơn hôm nay cứ tính cho tôi, mọi người cứ tự nhiên.”
Nói xong, anh không chút do dự cầm lấy áo khoác đứng dậy rời đi, gọi một chiếc xe về nhà.
Hai giờ sáng.
Có lẽ cảm giác kích thích do men rượu gây ra vẫn chưa qua, lúc này Cảnh Tự cũng không thấy buồn ngủ, ngồi trên sofa phòng khách mở tivi, chọn bừa một kênh rồi cứ thế xem một cách nhàm chán.
Anh đeo một cặp kính, ánh sáng màn hình chiếu lên tròng kính, cặp đôi nam nữ trong đó đang ôm nhau, cười đùa vui vẻ.
“Anh chưa ngủ à?”
Một giọng nói nhẹ nhàng, mềm mại vang lên từ phía sau.
Mạc Kinh Diên đang cầm cốc nước đứng ở góc rẽ, trong mắt vẫn còn vẻ mơ màng mới tỉnh, cô nhìn Cảnh Tự đang xem một bộ phim truyền hình sến sẩm trước mặt, có chút không hiểu.
Đây là thứ mà anh có thể xem sao?
Cảnh Tự đột nhiên lên tiếng: “Em có muốn đi đâu không? Đợi trời ấm hơn anh đưa em đi giải khuây.”
“Không cần đâu.”
Không khí lại rơi vào im lặng.
Khoảng mười mấy phút sau, Mạc Kinh Diên cuối cùng cũng có chút buồn ngủ, cô đứng dậy chuẩn bị đi ngủ, nhưng tay trái lại bị một luồng hơi ấm nóng kéo lại.
Quay người lại, người đàn ông đang ngẩng đầu nhìn cô, đôi mắt sau cặp kính không rõ cảm xúc dưới ánh đèn mờ ảo, nhưng lúc này anh nhẹ nhàng xoa ngón tay mềm mại của cô, sự quyến rũ mập mờ lặng lẽ dâng lên trong không khí.
“Về phòng anh ngủ đi.”
Có lẽ đã lâu không uống nước, giọng nói của anh cũng nhuốm một tầng khàn khàn.
Từ khi cô chuyển đến sống cùng Cảnh Tự, hai người vẫn luôn ngủ riêng phòng, anh ở trên lầu cô ở dưới lầu, trừ những lúc làm chuyện đó Mạc Kinh Diên sẽ ở lại phòng anh một đêm, phần lớn thời gian hai người đều nước sông không phạm nước giếng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)
