Sao Chu Ngư có thể phá hỏng nhà.
Nhưng tạm thời cô chưa định lắp cửa kính, cô nhớ bây giờ đã có tấm che, cô định đi mua một ít tấm che, dùng cái đó che cửa sổ lại làm thành một cái cửa sổ đơn sơ, như vậy chắc chắn mấy người Chu Đồ Cường sẽ không muốn dọn vào.
Lâm Xảo Tuệ nghe vậy mới thở phào, gật đầu nói: “Dù sao cũng đập rồi, con cứ quyết định đi. Con... con biết trồng nấm thật à?”
Theo lý mà nói, bà ấy là mẹ ruột thì nên tin tưởng con gái mình, người ta đều nói sinh viên đại học là nhân tài, nhưng đại học gồm bốn năm mà Chu Ngư mới học xong một năm, nghỉ hè quay về còn bảo mới học những môn cơ sở, nước tới nửa bình còn vẫn sóng sánh, huống chi mới được một phần tư.
Bà ấy lo lắng cũng là điều bình thường.
Chu Ngư không phải một người nói mạnh miệng, cô nói: “Dù sao cũng vậy rồi, mẹ còn lo gì nữa.”
Cũng đúng, nghe mấy lời hôm nay của Chu Đồ Cường đi, ông ta khóc lóc nói đây là nhà của ông ta, căn nhà này đập là đúng rồi, còn trồng nấm hay không không quan trọng.
Ý của Chu Ngư là cô đã dám đập nhà ra rồi, chẳng lẽ lại không trồng được nấm? Nào ngờ Lâm Xảo Tuệ lại nghĩ sai.
Giống cấp hai hay còn gọi là giống gốc, một lọ giống mẹ có thể sinh sản ra 5 đến 10 ống giống gốc, một lọ giống gốc có thể cho ra tiếp 80 đến 100 lọ giống cấp ba, cũng chính là giống sản xuất.
Bình thường đều dùng giống sản xuất nuôi trồng, như vậy chi phí sẽ khá thấp.
Sau này Chu Ngư muốn bán nấm bào ngư, nhưng bây giờ tỉnh Nam Hà chưa có giống mẹ loại này, cần bắt đầu tiến hành nhân giống từ thể mẹ, nhưng việc này cần một loạt dụng cụ ống nghiệm vô khuẩn, tạn thời họ chưa gom đủ đồ được, vì vậy định nhân lúc này nuôi một đợt nấm rơm trước.
... Nếu đã có thôn đang trồng nấm rơm, điều đó chứng minh Nam Châu có giống cấp ba, mua về trồng thẳng là được.
Cô nói một tiếng với Lâm Xảo Tuệ và Chu Đóa, Chu Đóa muốn đi cùng cô, nhưng Chu Ngư cần rơm rạ và bã lạc khô sạch sẽ chưa từng dầm mưa hay bị mốc, đây là vật chính dùng để nuôi cấy, phải ủ trước, không thể chậm trễ, phải có người tìm giúp cô.
Cô định giao chuyện này cho Chu Đóa!
Lâm Xảo Tuệ nhìn ánh mắt khát vọng của con gái nhỏ, dứt khoát xua tay nói: “Việc dọn phòng có thể từ từ làm, mẹ phụ trách tìm đồ cho con, hai các con đi đi.”
Bấy giờ Chu Đóa mới vui vẻ vác giỏ trúc lên theo sau Chu Ngư xuất phát... Chu Ngư nhìn một cái, bên trong đều là ớt và cà tím, cà chua hái hồi sáng, Chu Đóa cười híp mắt: “Không thể đi không được, vừa hay nhà mình ăn không hết, bán đi kiếm chút tiền.”
Cô bé này giỏi!
Bấy giờ hai người mới lên đường.
Thôn Mai Thụ cách thành phố Nam Châu mười mấy dặm đường, nếu phát triển đến sau này, nơi đây sẽ là một thôn trực thuộc thành phố, nhưng bây giờ cô chỉ cảm thấy khoảng cách thật xa, hơn nữa còn không có xe bus.
Vốn hai người định đi bộ tới đó, may mắn giữa đường gặp được Nghiêm Hoa lái máy kéo của thôn Thạch Đầu bên cạnh đang vào thành phố kéo đồ, Chu Ngư thấy có người vẫy tay là ông ta lập tức dừng lại, sau đó hô to báo giá: “Một người năm xu.”
Đây chẳng phải nguyên mẫu của xe đò đời sau sao? Rất có đầu óc!
Lúc này gót chân Chu Ngư đã đau, vì vậy lập tức kéo Chu Đóa đi qua ngồi xe, Chu Đóa đâu có chịu, bố mất rồi, trong nhà không còn sức lao động nặng, thu hoạch còn phải tiêu tiền mời người tới giúp. Bọn họ còn chưa kiếm được đồng nào, sao có thể tiêu được?
“Chị, em đi bộ được, em muốn đi bộ, em thích đi bộ. Nếu không thì...” Cô bé nhìn Chu Ngư, thầm nghĩ có lẽ chị mình học nhiều, đi bộ ít nên không chịu nổi: “Chị cứ ngồi đi, tới nơi rồi đợi em.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

