“Anh ta theo đuổi con hơn nửa năm, còn nói với con là rất nhiều người đều yêu đương, chỉ cần không công khai là được. Đúng là con đã rung động với anh ta, điều kiện gia đình anh ta tốt, tướng mạo trông cũng được, lại đều là sinh viên đại học, vì vậy con đã đồng ý.”
“Nhưng con không ngờ anh ta đã có vị hôn thê thanh mai trúc mã, đối phương nhìn thấy thư từ qua lại của chúng con, đã tố cáo chúng con. Anh ta không muốn bị đuổi học nên đổ hết mọi chuyện lên người con, nói là con chủ động theo đuổi anh ta.”
Trước mặt là mẹ ruột, Chu Ngư nói tới đây, bà ấy là mẹ và cũng là phụ nữ, sao có thể không biết con gái đã chịu uất ức gì.
Quả đúng như dự đoán, mắt bà ấy đỏ lên: “Con cứ vậy nhận tội?”
“Không ạ.” Chu Ngư nói: “Con tìm tới trường học làm lớn chuyện này lên, không cam chịu nhận tội. Thật ra ban đầu con chỉ bị cảnh cáo, nhưng làm chuyện này ồn ào quá, cuối cùng bị buộc phải thôi học. Con không biết nhìn người, lại không muốn nín nhịn, cuối cùng không được đi học nữa, con có lỗi với sự nuôi dưỡng của bố và mẹ.”
Chu Ngư đoán đây cũng chính là nguyên nhân nguyên thân qua đời, cô ấy vừa căng thẳng vừa mệt mỏi, lại tức giận lẫn không cam lòng, tâm trạng quá mức kích động.
Lời này vừa dứt, Lâm Xảo Tuệ vốn đang bắt Chu Ngư quỳ lại nghĩ khác, chuyện này con gái không đúng thật, nhưng nguyên nhân không phải hoàn toàn do con gái: “Có gì mà xin lỗi, con như vậy còn tốt hơn là nhịn rồi thừa nhận. Mẹ rất vui!”
Ngay cả Chu Đóa cũng nói: “Không thể tha cho anh ta!”
Chu Ngư rất vui vẻ, sao ba mẹ con này lại hợp tính vậy chứ.
Nhưng mà nói xong chuyện này, cô cũng chuyển đề tài: “Con sợ ngày mai thấy bà nội kế không sao, bọn họ sẽ lại tới chiếm nhà chúng ta, Diệu Tông Diệu Tổ không thi đỗ đại học, cũng đã đến tuổi trưởng thành, cần có phòng tân hôn, chúng ta phải giải quyết vấn đề này trước đã.”
Trước mắt, chuyện này quan trọng hơn chuyện Chu Ngư thôi học.
Dù sao thôi học đã là sự thật, không thể thay đổi được, nhưng nhà ở lại liên quan tới việc sau này ba mẹ con bọn họ sống thế nào. Lâm Xảo Tuệ không nói chuyện quỳ nữa, mà buồn phiền nói: “Đó là trưởng bối, tới thật thì chúng ta cũng không có cách nào.”
Chu Ngư bèn nói: “Mẹ, mẹ muốn cho bọn họ vào sống chung không, hay là muốn tổn thất một chút nhưng được ở riêng?”
Lâm Xảo Tuệ không chút do dự nói: “Đương nhiên là ở riêng!”
Bà ấy nghiến răng nghiến lợi: “Bọn họ vào ở cùng sẽ rất phiền phức, chẳng những phải chia nhà cho bọn họ, còn phải làm trâu làm ngựa. Sau này chuyện hôn sự của hai con cũng không thể tự mình làm chủ, cho dù đập căn nhà này ra không ở nữa, mẹ cũng không thể cho bọn họ vào ở!”
Mặc dù Lâm Xảo Tuệ không có văn hóa, nhưng bà ấy rất tỉnh táo, Chu Ngư tán thành gật đầu.
“Vậy giao cho con đi, mẹ có thể tìm mấy người khỏe mạnh giỏi làm giúp con không?”
Lâm Xảo Tuệ không biết Chu Ngư muốn làm gì, nhưng nhìn biểu hiện vừa rồi của cô, lại nghe cuộc phản kích khi ở trường học, mặc dù làm hơi quá nhưng tuyệt đối không chịu thiệt, bà ấy cũng không có biện pháp khác tốt hơn, thế là gật đầu nói: “Được.”
Chu Đồ Cường dẫn bố mẹ quay về, thấy mẹ không sao mới bắt đầu thương lượng: “Con nhóc Chu Ngư kia mồm mép lanh lợi, vốn hôm nay con định nói nó không có giáo dục, phải qua đấy ở để giúp anh trai dạy dỗ lại, nhưng chưa kịp mở miệng.”
“Không thì thế này đi, mai bố mẹ cứ chuyển thẳng vào đấy ở, đỡ phải tốn miệng lưỡi.”
Trong lòng bà ta còn hơi sợ hãi, bây giờ nhớ lại vẫn cảm thấy tức giận, còn thấy hơi lo lắng, bà ta sợ con trai trách mình ngốc, di truyền sự ngu ngốc cho con trai. Dù sao Chu Phấn Phát và Chu Đồ Cường có cùng bố nhưng mà không cùng mẹ
Chu Đồ Cường không tin!
Nhà ở là nơi quan trọng thế nào, ai lại nỡ đi đập thủng nhà chứ.
Người tới báo tin tên là Chu Đại Dũng, anh em tốt của Chu Đồ Cường, ông ta sốt ruột nói: “Tôi lừa cậu làm gì, bây giờ còn đang đập kia kìa, cậu mau tới đi, nói không chừng còn có thể ngăn lại, lúc tôi tới đã đập được hai lỗ rồi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)