Khi họ nói chuyện, những người bên cạnh đều đang lắng nghe, dĩ nhiên cũng biết sự lợi hại của Chu Ngư. Lúc này có người chen vào: “Là sinh viên Đại học Nông nghiệp Nam Hà đấy, trên cặp của cô ấy có ghi kìa.”
Chu Ngư cúi đầu mới phát hiện chiếc túi vải màu xanh lục cô đang đeo là phần thưởng của Đại học Nông nghiệp Nam Hà dành cho sinh viên ưu tú, trên đó còn ghi cả tên trường.
Lúc này Vu Tố Phân đã hoàn toàn công nhận: “Bảo sao cái gì cũng biết, thì ra là đặc biệt học ngành này. Cháu gái giỏi thật đấy! Cháu về nhà có việc gì thế? Giờ này đáng lẽ mới khai giảng mà.”
Chu Ngư dĩ nhiên không tiện nói ra nguyên nhân, chỉ cười đáp: “Cháu về nhà có chút việc ạ.”
Chu Ngư vẫn muốn tự mình mang, nhưng bà ấy đã đẩy cô về phía trước: “Tôi cũng không biết cảm ơn cháu thế nào, cháu đã giúp chúng tôi một việc lớn như vậy, có mỗi cái túi thôi mà cháu còn khách sáo làm gì? Cháu không cho chúng tôi cầm, có phải là muốn chúng tôi đưa tiền cho cháu không?”
Chu Ngư đành không từ chối nữa, theo dòng người chậm rãi đi đến cửa toa tàu. Đợi một lát, cô nhìn thấy cảnh vật bên ngoài cửa sổ dần chuyển từ những cánh đồng ngô bạt ngàn sang những tòa nhà thấp tầng, rồi xuất hiện đường cái, người đi lại và cả sân ga xi măng màu xám.
Đã đến Nam Châu.
Nhà Chu Ngư ở thôn Mai Thụ, thuộc vùng ngoại ô thành phố Nam Châu. Xe buýt không đến được tận nơi, phải đi thêm một chặng nữa rồi tìm cách khác.
Xuống tàu, cô định bụng sẽ chào tạm biệt Vu Tố Phân và mọi người, nào ngờ lại có người đánh xe bò đến đón họ. Nghe nói Chu Ngư ở thôn Mai Thụ, họ liền bảo: “Cùng đường rồi, chúng tôi đưa cô bé về một đoạn.”
Bốn giờ chiều, Chu Ngư đã đến con đường trước cổng thôn Mai Thụ.
Sau khi tạm biệt Vu Tố Phân và Lưu Hiểu Đệ, cô khoác chiếc túi nặng trịch lên lưng, từng bước đi vào thôn. Vừa đến đầu thôn, đám trẻ đang chơi đùa đã nhìn thấy cô.
Một đứa bé ngẩng đầu gọi: “Chị Tiểu Ngư.”
Một đứa khác thì hét lớn: “Chị Tiểu Ngư về rồi, chị ấy bị trường đuổi học thật rồi, xách cả nồi niêu xoong chảo về kìa!”
Chu Ngư thầm nghĩ: Không có điện thoại, cũng chẳng viết thư, sao cả thôn đều biết chuyện rồi?
****
Chu Ngư xách hành lý bước đi chậm rãi, đợi vào thôn rồi, chỉ thấy em gái Chu Đóa đang chạy về phía mình.
Tới bên cạnh cô, chuyện đầu tiên cô bé làm là cầm hành lý giúp, cũng nhỏ giọng nói: “Chị, chú hai tuyên truyền khắp thôn là chị bị đuổi học vì chuyện yêu đương, hôm nay sẽ quay về. Bây giờ chú ấy đang ngồi trong nhà đợi chị. Mẹ bảo em tới nói với chị trước, chú ấy muốn nhà của chúng ta!”
Chu Đồ Cường đã mưu đồ chuyện này từ lâu.
Bố Chu Ngư tên là Chu Phấn Phát, tên cũng như người, là một người làm việc rất giỏi. Ông là con vợ trước của ông cụ Chu, nhưng khi sinh ông thì bà cụ đã qua đời, sau đó ông cụ Chu lại cưới vợ kế, sinh được con trai út Chu Đồ Cường và hai cô con gái.
Sau khi kết hôn con trai trưởng bị tách ra, ở lại nhà cũ của tổ tiên, bọn họ thì dẫn theo con trai nhỏ ở trong nhà mới.
Chu Phấn Phát là một người rất giỏi làm, không mấy năm nhà bọn họ đã xây được nhà mới năm phòng, mặc dù chỉ dùng gạch bùn chứ không phải gạch ngói, nhưng ở nông thôn, căn nhà này đã được tính là rất tốt.
Năm ngoái Chu Phấn Phát đột ngột lâm bệnh qua đời, Chu Đồ Cường cảm thấy ba mẹ con bọn họ dễ bắt nạt, bèn làm ầm ĩ nói nhà không đủ ở, chỗ bọn họ rộng nên muốn đổi nhà.
Kết quả Chu Ngư thi đỗ đại học.
Đây là sinh viện đại học đầu tiên từ trước tới nay của thôn, ngay cả bên huyện cũng khen thưởng, Chu Đồ Cường bèn không dám nhắc tới nữa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)