Một người đàn ông to lớn như ông không thể để cô bé này đạp xe ba gác còn ông thì nghỉ ngơi giữa đường lớn được, ông đành cố nén một hơi đạp đến ao cá.
Đến nơi, ông run rẩy bước xuống xe ba gác, ngồi trên bậc cửa nhà người ta đòi nước uống.
Dáng người Thẩm Trân Châu không cao nhưng khá nhanh nhẹn, cô bưng một trăm cân gạo đi đi lại lại gửi cho gia đình hộ nghèo, làm cho bà Triệu hộ nghèo vô cùng cảm kích.
"Lại đến thăm bà rồi, thật sự cảm ơn cháu." Bà Triệu rót nước nhưng không đưa cho Lão Hoàng uống, mặc kệ ông có bị say nắng hay không, bà đưa ngay cho Thẩm Trân Châu rồi nói: "Cô bé uống đi, bà đã rửa gáo nước rồi, cháu đừng chê nhé."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)