Nửa tiếng sau, mắt Khúc Đại Lực sáng lên, “Có rồi!”
Vương Hồng Mai dừng bước sáp tới, “Ông Khúc, ông nghĩ ra cách rồi à?”
“Lúc trước khám sức khỏe không phải đã thử máu sao? Tôi là nhóm máu AB bà là nhóm máu A, con ranh đó là nhóm máu O, y tá bệnh viện đều nói hai chúng ta nhóm máu này không sinh ra được đứa trẻ nhóm máu O.”
“Tôi biết mà, con ranh đó vốn dĩ cũng không phải con ruột.”
“Chúng ta có thể trực tiếp tìm đến cửa mà, lúc đó các người sinh ở cùng một bệnh viện, chúng ta có thể nói sau khi biết ôm nhầm con thì vẫn luôn tìm kiếm, đây vừa vặn nhận được tin tức nên tìm đến, như vậy hai đứa trẻ của hai nhà có thể trực tiếp đổi lại rồi, bọn họ cũng không biết chúng ta là cố ý.”
Vương Hồng Mai kích động vỗ đùi một cái, “Đúng đúng đúng, ông nói đúng, chúng ta cứ làm như vậy.”
“Trên báo nói nhà họ Khúc sẽ bị thanh trừng nhưng không biết khi nào, chuyện này không thể kéo dài được, lát nữa bà dẫn Tiểu Vũ đi mua một bộ quần áo, buổi chiều chúng ta sẽ đến nhà họ Khúc.”
“Mua quần áo gì chứ, tôi mới không tiêu tiền cho con ranh đó, đi tìm quần áo cũ của Tiểu Nhã cho nó là được rồi.”
Khúc Đại Lực suy nghĩ một chút vẫn gật đầu, “Cũng được, dù sao điều kiện nhà chúng ta cũng chỉ có thế, không có quần áo mới mặc cũng là bình thường.”
“Chỉ là không biết con ranh đó chạy đi đâu rồi, suốt ngày không ở nhà.”
Vương Hồng Mai chợt nhớ tới chuyện Hà Mỹ Lan nói trước đó lại nhắc một câu, “Ông Khúc, Hà Mỹ Lan nói...”
Khúc Đại Lực lắc đầu, “Không được, người bà nói tôi biết, nếu bị phát hiện chúng ta đưa một người thành phần không tốt qua đó chuyện này còn phải ầm ĩ, bà đừng có nghĩ nữa.”
“Đó là năm trăm đồng đấy!”
“Bà bớt nói vài câu đi, tôi nói không được là không được, mau đi nấu cơm đi, lát nữa chúng ta sẽ đến nhà họ Khúc.”
“Còn chuyện công việc nữa, công việc ở xưởng thực phẩm con ranh đó thi đậu vẫn chưa chuyển cho Tiểu Nhã đâu?”
“Không kịp nữa rồi, lỡ như nhà họ Khúc ngày mai gặp nạn, bà bảo con gái chúng ta phải làm sao?”
Vương Hồng Mai vẫn có chút không cam tâm, “Chỉ có thể như vậy sao?”
“Nếu không thì sao, chẳng lẽ bà còn cách nào tốt hơn, hay là bà có thể đảm bảo nhà họ Khúc sẽ không có chuyện gì?”
Vương Hồng Mai xụ mặt chấp nhận hiện thực này, bà ta rất nhanh đi ra ngoài bận rộn, ngoài miệng còn không ngừng chửi rủa.
Nghĩ đến năm trăm đồng chưa tới tay và công việc bát sắt ở xưởng thực phẩm Vương Hồng Mai liền cảm thấy xót xa.
Đó là năm trăm đồng đấy, còn có bát sắt của xưởng thực phẩm, kết quả còn chưa tới tay đã bay mất rồi.
Đợi Vương Hồng Mai nấu xong bữa trưa, Khúc Thanh Vũ vừa vặn từ bên ngoài về.
Vương Hồng Mai nhìn thấy cô liền tức không chỗ phát tiết, bà ta vừa định chửi người thì bị Khúc Đại Lực lên tiếng ngăn cản,
“Tiểu Vũ đi đâu sao bây giờ mới về, mau vào ăn cơm, lát nữa ba và mẹ dẫn con đi một nơi.”
Khúc Thanh Vũ đáp một tiếng cất túi về phòng, cô thầm lẩm bẩm trong lòng: Khúc Đại Lực trước đây đối với nguyên chủ luôn trong trạng thái mặc kệ, hôm nay sao lại tốt bụng muốn dẫn cô ra ngoài, không phải là muốn dẫn cô ra ngoài bán đi chứ?
Hay là bọn họ đã biết mình bán công việc rồi muốn chia tiền?
Không chắc chắn, xem tình hình rồi tính!
Bữa trưa lại là bột ngô, nhưng tốt hơn hôm qua một chút, ít nhất không bị khê đáy nồi, thức ăn kèm chỉ có củ cải muối thường có ở các gia đình.
Vương Hồng Mai vốn dĩ cũng không chuẩn bị phần của Khúc Thanh Vũ, bà ta chia một chút của mình ra thêm nửa bát nước sôi chính là bữa trưa của Khúc Thanh Vũ, “Mau ăn đi, ăn xong dẫn mày ra ngoài.”
Khúc Thanh Vũ bưng bát lên lơ đãng ngửi ngửi, không có hạ thuốc, có thể yên tâm uống.
Cô uống cạn bát trong vài ngụm, ngay cả đũa cũng không dùng đến.
Sau bữa ăn, Khúc Đại Lực nháy mắt với Vương Hồng Mai.
Vương Hồng Mai xếp chồng bát trên bàn cùng với bát buổi sáng đặt lên chiếc bàn bên cửa sổ, bà ta quay đầu đi vào phòng Khúc Thanh Vũ.
Vài phút sau, Vương Hồng Mai cầm một chiếc váy nửa cũ nửa mới ra, “Tiểu Vũ con đi thay chiếc váy này vào.”
Khúc Thanh Vũ không biết hai người này trong hồ lô bán thuốc gì, nhưng cô muốn biết phần tiếp theo nên ngoan ngoãn nhận lấy quần áo vào phòng thay.
Cô không có bệnh sạch sẽ, bộ quần áo này còn là do nguyên chủ tự tay giặt sạch, cô mặc vào không hề có gánh nặng tâm lý.
Khúc Thanh Vũ lại đi ra, Khúc Đại Lực nhìn mà hai mắt sáng lên, ông ta nhịn không được cảm thán trong lòng, con nhóc này vẻ ngoài thật sự rất đẹp, nếu là con gái ruột thì tốt biết mấy.
Vương Hồng Mai cắn răng, con ranh chết tiệt ăn mặc thế này quả thật đẹp hơn không ít, trên mặt bà ta xẹt qua vẻ ghen tị.
Lúc này Khúc Đại Lực cũng vào phòng thay một bộ quần áo, “Đi thôi.”
Thím Lý nhà bên cạnh nhìn thấy vợ chồng Vương Hồng Mai phá lệ dẫn Khúc Thanh Vũ ra ngoài liền tò mò hỏi, “Giữa trưa thế này mọi người định đi đâu vậy?”
Khúc Đại Lực lộ ra biểu cảm quen thuộc qua loa nói, “Dẫn Tiểu Vũ ra ngoài làm chút việc.”
Mấy người đều không có ý định tán gẫu, rất nhanh liền xuống lầu.
Khúc Thanh Vũ nhàn nhã đi theo sau hai người, kết quả lại đi đến bến xe buýt.
Chậc chậc chậc, không phải là muốn đưa cô đến nơi xa hơn bán đi chứ?
Sau vài chuyến xe chuyển tiếp, vợ chồng Khúc Đại Lực dẫn Khúc Thanh Vũ đến khu vực khá sầm uất trong nội thành.
Khúc Đại Lực tìm hỏi mấy người mới hỏi được địa chỉ nhà họ Khúc.
Tuy cách xa, nhưng Khúc Thanh Vũ vẫn nghe thấy.
Nhà họ Khúc? Lẽ nào là họ hàng?
Khúc Thanh Vũ chưa nghĩ thông suốt những uẩn khúc trong chuyện này, cô chuẩn bị đi theo đợi lát nữa tùy cơ ứng biến.
Rất nhanh, ba người đứng ngoài cổng lớn của một căn tứ hợp viện.
Khúc Đại Lực bảo Vương Hồng Mai đi gõ cửa.
Lông mày người phụ nữ trong cửa giãn ra một chút, “Ông tìm bà ấy làm gì?”
Lúc này Khúc Đại Lực dẫn Khúc Thanh Vũ tiến lên, “Đồng chí, tôi là Khúc Đại Lực của xưởng cơ khí xx, chúng tôi có chuyện rất quan trọng tìm vợ chồng Tần Lệ Hoa nói chuyện trực tiếp, đồng chí yên tâm chúng tôi không phải người xấu.”
Người phụ nữ trong cửa nhìn thấy khuôn mặt của Khúc Thanh Vũ ánh mắt lóe lên, bà động tâm tư liền mở cửa cho ba người vào.
Đi trong tứ hợp viện, Vương Hồng Mai cố nhịn đôi mắt nhìn ngó lung tung, quả nhiên không hổ là phần tử xấu tư bản, cả nhà vậy mà có thể ở căn nhà lớn thế này.
Tần Lệ Hoa dẫn mấy người vào phòng khách, “Ngồi đi, tôi đi gọi chồng tôi.”
Bà rót nước cho mấy người Khúc Đại Lực trước rồi mới sang phòng bên cạnh gọi người.
Cũng chưa tới hai phút, Tần Lệ Hoa liền dẫn chồng Khúc Hoài Viễn đi vào.
Khúc Hoài Viễn đến cửa liền chú ý tới cô gái trẻ ngồi trên sô pha có tám phần giống vợ mình lúc còn trẻ.
Ông thầm hiểu rõ trong lòng, rất bình tĩnh bước vào ngồi đối diện vợ chồng Khúc Đại Lực.
Tần Lệ Hoa ngồi xuống liền trực tiếp mở miệng, “Đồng chí Khúc, tôi chính là Tần Lệ Hoa, các người có chuyện gì thì nói thẳng đi!”
“Là thế này, hai người xem trước mấy bản báo cáo này đi.”
Tần Lệ Hoa nghi hoặc nhận lấy, xem xong bà rút ra một kết luận, “Đứa trẻ này của ông chắc chắn không phải con ruột.”
Khúc Hoài Viễn ho nhẹ một tiếng nhắc nhở, “Lệ Hoa, nói chuyện uyển chuyển một chút.”
Tần Lệ Hoa lúc này mới nhớ ra đối diện không phải người nhà mình, bà xấu hổ xin lỗi, “Ngại quá, tôi không cố ý.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
