Khúc Thanh Vũ phủ một mảnh vải lên chiếc giỏ trên tay, sau khi vào hẻm cô liền vén một góc vải lên để người khác dễ dàng nhìn thấy đồ bên trong.
Cô đi đến một góc rẽ thì dừng lại đứng bên đường.
Rất nhanh một người phụ nữ trung niên sáp lại hỏi: “Bà chị, chị có gì thế?”
Khúc Thanh Vũ vén vải cho đối phương xem, lại chỉ vào bọc vải ở góc nói: “Trong này là đậu nành.”
Giọng đối phương mừng rỡ: “Thật sự là đậu nành sao?”
Khúc Thanh Vũ trực tiếp bốc một nắm đậu nành ra: “Xem đi, đậu nành thượng hạng, tôi đã cẩn thận lựa chọn rồi, không có một hạt lép nào.”
“Bao nhiêu một cân?”
“Tám hào một cân, không cần tem phiếu.”
Cái giá này làm đối phương giật mình: “Đắt thế!”
“Đậu của tôi hạt to mẩy, mùi vị đậm đà, ở cửa hàng cung tiêu không mua được chất lượng thế này đâu, cô không mua thì thôi.”
Khúc Thanh Vũ nói xong liền đậy mảnh vải lại không thèm để ý đến người ta nữa.
Đối phương vốn còn muốn mặc cả, nhưng thấy cô trực tiếp không để ý liền thu lại tâm tư nhỏ:
“Đừng mà bà chị, không giấu gì chị, con dâu tôi mới sinh cần đậu nành hầm móng giò để gọi sữa, tám hào thì tám hào, chị nhường lại chỗ đậu nành này cho tôi được không?”
Khúc Thanh Vũ liếc nhìn bà ta một cái: “Có đồ đựng không.”
Người đó vội vàng lấy từ trong túi ra một cái túi vải: “Đây, đựng vào đây.”
Khúc Thanh Vũ mượn cái cân của người bên cạnh, quay đầu lại hỏi: “Cô lấy bao nhiêu?”
“Tôi thấy chị chỗ này cũng không có bao nhiêu, hay là đưa hết cho tôi đi!”
Khúc Thanh Vũ cân đậu nành xong đổ vào túi của đối phương: “Một cân rưỡi, đưa một tệ hai hào.”
Mặc dù chất lượng đậu nành này quả thực tốt, nhưng lúc đối phương móc tiền ra thật sự rất đau lòng, một tệ hai hào ở hàng thịt đều có thể mua được hơn một cân thịt rồi.
Nhưng vì khẩu phần ăn của cháu trai đích tôn, bà ta vẫn lưu loát móc tiền ra rồi rời đi.
Chỗ này vừa giao dịch xong lập tức lại có người đi tới.
“Bác gái, bác bán gì thế?”
Khúc Thanh Vũ cất tiền vừa nhận được vào túi tiện miệng nói: “Cà chua dưa chuột, lấy không?”
Rau củ trồng trong không gian quả to màu sắc đẹp, đến gần một chút còn có thể ngửi thấy mùi thơm.
Thêm vào đó bây giờ đã vào thu, trên chợ rau gần như không nhìn thấy bóng dáng của hai loại rau này nữa.
Người đó nhìn xong trực tiếp hỏi giá: “Bao nhiêu một cân?”
“Sáu hào một cân.”
Đối phương là một người đàn ông trẻ tuổi, trong nhà giới thiệu đối tượng cho anh ta, hai ngày nữa gia đình đối tượng sẽ đến nhà.
Rau trên thị trường không dễ mua, anh ta lại muốn giữ thể diện nên đến chợ đen xem thử.
Mặc dù giá đắt hơn không ít, nhưng gia đình đối tượng đến nhìn thấy thì cả nhà anh ta đều nở mày nở mặt.
Nghĩ đến đây, đối phương không nói hai lời trực tiếp bao trọn năm quả cà chua sáu quả dưa chuột trong giỏ của Khúc Thanh Vũ: “Bác gái, bác cân thử xem, đồ trong giỏ này cháu lấy hết.”
Khúc Thanh Vũ vẫn dùng cái cân vừa nãy cân rau: “Năm cân một lạng, tính năm cân, đưa ba tệ đi.”
Chiếm được món hời một lạng, lúc người đó đưa tiền vô cùng dứt khoát.
Khúc Thanh Vũ vốn chỉ đến để thử nước, đồ trong giỏ bán hết cô không định tiếp tục bán nữa.
Lúc trả cân cô tiện tay đưa cho người phụ nữ kia hai viên kẹo trái cây, dùng đồ của người ta cũng không tiện dùng không, cho hai viên kẹo coi như thù lao.
Tiếp theo Khúc Thanh Vũ dự định đi dạo một vòng, cô rất bất ngờ khi thấy có người bán trái cây.
Ngoài táo và quýt là hai loại thường thấy, còn có mơ và đào vàng là những loại khá hiếm.
Mặc dù chất lượng của những loại trái cây này thoạt nhìn đều không được tốt lắm, nhưng Khúc Thanh Vũ vốn dĩ nhắm vào hạt giống bên trong quả, cho nên mỗi loại cô mua một ít.
Ngay lúc cô định quay về thì lại gặp người bán gà con, năm hào một con, giá không hề rẻ.
Nhưng Khúc Thanh Vũ có tiền căn bản không quan tâm, gà con này mua về nuôi trong không gian chẳng bao lâu nữa sẽ có trứng ăn không hết, cho nên cô một chút cũng không xót tiền.
Người bán gà con là một ông lão, Khúc Thanh Vũ lúc này hóa trang thành bà lão liền gọi: “Ông anh, gà con này bao nhiêu tiền một con.”
“Năm hào một con không mặc cả. Gà con của tôi khỏe mạnh lắm, đảm bảo bà mang về có thể nuôi sống.”
“Tôi lấy hết, cái sọt có thể tặng tôi không?”
Ông lão kia cũng là lần đầu tiên thấy có người mua gà con như vậy, người bình thường đều mua một hai con, phản ứng lại ông lập tức đồng ý: “Được, chỉ là chỗ này có mười con bà thật sự có thể lấy hết sao?”
Khúc Thanh Vũ trực tiếp móc ra năm tệ đưa qua: “Đưa sọt cho tôi đi!”
Đối phương nhận tiền xách cái sọt đưa qua tiện miệng nhắc nhở một câu: “Chỗ này có tám con gà mái hai con gà trống.”
Khúc Thanh Vũ nghĩ ông ấy có thể là sợ rắc rối nên mới nhắc nhở, bởi vì người đến mua gà con đều muốn gà mái, có thể đẻ trứng cũng coi như một khoản đầu tư.
Nhưng Khúc Thanh Vũ không để ý, có cả trống cả mái sau này có thể ấp gà con, cũng đỡ cho cô phải ra ngoài mua gà con.
Khúc Thanh Vũ tuy mua một sọt lớn gà con, nhưng hành động này của cô cũng không quá nổi bật, cho nên không thu hút sự chú ý của trùm chợ đen.
Ra khỏi hẻm, Khúc Thanh Vũ lại đi vòng qua mấy con hẻm ném đồ mua được vào không gian, lại thay lại trang phục ban đầu đi vòng qua cửa hàng cung tiêu gần đó.
Lúc này người ở cửa hàng cung tiêu không đông, cô rất thuận lợi mua được nồi niêu xoong chảo còn có một cái bếp lò, một cái nồi đất và một con dao phay.
Bếp lò là loại dùng được cả củi và than tổ ong, Khúc Thanh Vũ không có thời gian đi mua than tổ ong, trong không gian cũng có thể dùng củi thay thế.
Thớt thì không cần, trên núi trong không gian có rất nhiều gỗ tốt, tùy tiện chặt một đoạn là có thể dùng làm thớt.
Cô còn tiện tay mua bút chì và vở để viết, sau này chắc chắn sẽ dùng đến.
Mua xong những thứ này Khúc Thanh Vũ giống như trước ném đồ vào không gian, cuối cùng xách chiếc giỏ không về nhà.
Lúc Tần Lệ Hoa thu dọn chăn liền nói: “Bên tỉnh Xuyên dạo này vẫn khá nóng, cái chăn dày này tạm thời chưa dùng đến, con đi tàu hỏa cũng rắc rối, nên đừng mang theo cùng, đợi ngày mai bảo ba con ra bưu điện gửi qua đó, qua nửa tháng nữa con lại ra bưu điện bên đó hỏi.”
Chung Bội Anh cũng nói: “Phích nước trong nhà để A Vũ mang một cái đi, dù sao sau này chúng ta cũng không dùng đến.”
Tần Lệ Hoa gật đầu: “Con biết rồi, nếu không phải chê cái bát đó nặng con cũng muốn chuẩn bị cho con bé, đợi A Vũ đến đó sẽ không cần đi mua nữa.”
Chung Bội Anh bất đắc dĩ cười cười: “Đừng, thứ đó dễ vỡ, vẫn nên cho thêm ít tiền và tem phiếu, thiếu gì thì đi mua.”
“Đúng đúng đúng, suýt nữa thì quên, sáng nay con đã rút hết tiền ra rồi, con đi lấy ngay đây.”
Tần Lệ Hoa gấp gọn chăn lại rồi vội vã đi ra ngoài.
Lúc quay lại trên tay bà cầm một bọc vải dày cộm: “A Vũ, cái này cho con, bên trong có hai ngàn tệ và một ít tem phiếu, con đến đó rồi tự mình xem mà tiêu, đừng có không nỡ.”
Khúc Thanh Vũ không nhận: “Mẹ, con không lấy đâu, lần trước bán công việc còn hơn tám trăm, tem phiếu cũng có một ít, nơi mọi người đến gian khổ, vẫn nên giữ lại nhiều một chút phòng thân mới phải.”
Tần Lệ Hoa nắm lấy tay Khúc Thanh Vũ nhét bọc vải vào tay cô: “Cái đứa trẻ này, cho con thì con cứ cầm lấy, ba mẹ và ông bà nội con đều giữ lại rồi, không cần lo lắng.”
Khúc Thanh Vũ vẫn do dự: “Nhưng mà, thế này cũng nhiều quá.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
