Nhưng ở thời điểm hiện tại thì không thể làm vậy được.
Ở nước Mỹ quả thực đã có máy quay phim, nhưng giá cả lại vô cùng đắt đỏ, ngay cả phía FBI bên đó cũng phải dùng một cách tiết kiệm.
Thế nhưng nguyên chủ căn bản không cần đến những thứ máy móc ấy. Đôi mắt của cô chẳng khác nào một chiếc máy quay tinh vi, vừa có thể bắt trọn cảm xúc trên gương mặt người khác một cách chuẩn xác, lại vừa có thể ghi nhớ ngay tức khắc.
Đến cả bản thân Thẩm Minh Ngọc cũng phải thán phục không thôi.
Cô khẽ thở phào một hơi, vừa quay đầu lại liền bắt gặp Tiêu Cảnh Xuyên đang chăm chú nhìn mình, đôi mắt hồ ly của anh khẽ sáng lên.
"Vừa rồi cô cố ý để bị bắt làm con tin đúng không?"
Thẩm Minh Ngọc: "..."
"Đồng chí Tiêu, lời này của anh nghe đầy ẩn ý đấy nhé, nói cứ như thể tôi là đồng bọn của Vương Binh vậy. Đúng thế, tôi quả thực đã sớm phát hiện hắn chạy về phía này."
Thấy Tiêu Cảnh Xuyên vẫn đứng yên nhìn chằm chằm vào mình, Thẩm Minh Ngọc đành phải tiếp tục giải thích.
"Lúc đó cơ mặt hắn căng cứng, môi mím chặt, ánh mắt nhìn quanh quất lộ rõ ý định liều mạng đến cùng. Trong tình thế tháo chạy tại sao lại để lộ nét mặt như vậy? Trừ khi hắn biết rõ mình sắp bị anh đuổi kịp, và đang ráo riết tìm kiếm con tin."
"Phía trước bên trái tôi là một đứa trẻ, phía sau bên phải là một bà cụ. So với họ, cơ hội tôi bị khống chế rồi được cứu thoát sẽ cao hơn nhiều."
"Hơn nữa, tôi có khả năng tự vệ, anh cũng phối hợp rất ăn ý đấy thôi?"
Đáy lòng Tiêu Cảnh Xuyên bỗng chùng xuống một nhịp.
Anh không nghĩ ngợi sâu xa, chỉ đơn thuần xem đó là sự lo lắng dành cho người nhà của quân nhân.
"Lần sau đừng làm như vậy nữa. Đi thôi, về cục làm bản tường trình."
Thế nhưng khi ánh mắt vừa liếc sang người Tiêu Cảnh Xuyên đang đứng cạnh cô, sắc mặt anh ta liền sa sầm xuống, chẳng mấy dễ chịu.
"Đồng chí Thẩm, đồng chí nam này là ai vậy? Dù sao cô cũng là đối tượng xem mắt của tôi, vừa quay lưng đi đã đi cùng một người đàn ông khác thế này thì khó coi lắm đấy."
"Cô mau qua đây với tôi đi."
Thẩm Minh Ngọc: "..."
Trong đầu cô lúc này toàn là dấu chấm hỏi lẫn dấu chấm than, cái tên Triệu Vĩ này rốt cuộc là hạng người gì vậy không biết?
Chuyện đã đến nước này rồi mà anh ta vẫn chẳng có lấy một chút tự trọng nào hay sao?
Đã đến nước này, cô cũng chẳng buồn giữ thể diện cho anh ta nữa: "Đồng chí Triệu, chuyện đối tượng xem mắt chỉ là một sự hiểu lầm thôi. Dù sao nhà chúng tôi cũng đâu biết anh đã có đối tượng từ lâu rồi. Nếu biết sớm thì tuyệt đối đã chẳng để tôi đến gặp mặt anh. Trái lại là anh đấy, đã có đối tượng rồi mà vẫn còn ra ngoài xem mắt..."
"Đồng chí Triệu quả thực là chẳng sợ bị tố cáo chút nào nhỉ!"
Triệu Vĩ nhìn thấy cô và Tiêu Cảnh Xuyên đứng cạnh nhau trông vô cùng xứng đôi vừa lứa thì trong lòng dâng lên một cỗ nôn nóng, trong lúc cuống cuồng suýt chút nữa đã quên bẵng mất chuyện bị dọa tố cáo.
Sắc mặt anh ta lập tức cứng đờ.
"Đồng chí Thẩm nói đùa rồi, chuyện tôi có đối tượng đều là do cô tự suy đoán thôi, cô đâu có bằng chứng gì đâu, phải không?"
"Định chơi trò mặt dày vô lại à?" Thẩm Minh Ngọc cười lạnh một tiếng, đánh thẳng vào điểm yếu của anh ta: "Anh cứ yên tâm, đợi lát nữa về nhà tôi sẽ bảo cha tôi tìm gặp chú Triệu, bàn bạc thật kỹ lưỡng chuyện đồng chí Triệu đã có đối tượng!"
Bốn chữ 'bàn bạc thật kỹ' được cô nhấn giọng vô cùng rõ ràng và đanh thép.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



