Thấy cả hai người họ đều kiên quyết như vậy, Thẩm Minh Ngọc cũng không tiếp tục dùng dằng từ chối nữa. Cô thoải mái ngồi xuống, hào phóng nói với Tiêu Cảnh Xuyên:
"Tôi thích ăn món sườn xào chua ngọt với cơm trắng, những món còn lại thì tùy hai anh chọn, thế nào cũng được."
"Được, tôi biết rồi."
Khóe môi Tiêu Cảnh Xuyên mang theo nụ cười rạng rỡ, quay người đi về phía quầy gọi món.
Đợi bóng lưng anh vừa đi khuất, Đàm Bỉnh Khiêm mới khẽ nghiêng người, hạ thấp giọng nói với Thẩm Minh Ngọc: "Tối hôm qua cậu ta còn chạy sang nhà mượn hộp kim chỉ của mẹ tôi đấy. Lúc ấy tôi cứ ngỡ cậu ta rách áo cần vá lại, đến giờ thì tôi mới vỡ lẽ ra mọi chuyện rồi."
Thẩm Minh Ngọc thoáng ngẩn người ra trong chốc lát, cô khẽ đưa ngón tay chỉ về phía ngoài cửa sổ: "Ý anh là... cái đệm lót kia sao?"
Cái đệm lót đó lúc nãy cô có nhìn qua, từng đường kim mũi chỉ đều vô cùng đều đặn và chắc chắn, tay nghề khâu vá quả thực rất khéo. Thật khó mà tưởng tượng nổi thứ đồ thủ công tỉ mỉ ấy lại do chính tay Tiêu Cảnh Xuyên làm ra.
Dù sao thì dung mạo xuất chúng cỡ này của anh nếu đặt vào giới giải trí ở thời hiện đại sau này thì tuyệt đối thuộc hàng đỉnh lưu, nhìn kiểu gì cũng chẳng thể nào liên tưởng nổi đến cảnh tượng anh ngồi cặm cụi cầm kim xâu chỉ vá may.
"Đúng thế đấy. Cô đừng thấy cậu ta trông khôi ngô tuấn tú như công tử bột mà lầm tưởng là không biết làm việc nhà. Thực chất cậu ta cái gì cũng thạo hết, từ nấu cơm, giặt giũ, vá may cho đến quét tước dọn dẹp... tay chân tháo vát và nhanh nhẹn lắm."
Đàm Bỉnh Khiêm hiểu rất rõ tâm tư của người anh em chí cốt. Độc thân ngần ấy năm trời, khó khăn lắm mới thấy cây sắt ngàn năm chịu nở hoa, anh ta nhất định phải ra sức vun vén, chèo kéo mối này cho bằng được.
Nghĩ vậy, anh ta liền đem hết mọi ưu điểm của Tiêu Cảnh Xuyên ra khen ngợi từ đầu đến chân một lượt.
Vừa thoáng liếc thấy bóng dáng Tiêu Cảnh Xuyên đang bưng khay thức ăn đi tới, Đàm Bỉnh Khiêm lập tức im bặt. Anh ta đứng dậy toan đưa tay đón lấy đĩa thức ăn, nào ngờ Tiêu Cảnh Xuyên lại khéo léo né sang một bên, tự tay cẩn thận đặt đĩa sườn xào chua ngọt cùng bát cơm trắng thơm phức xuống ngay trước mặt Thẩm Minh Ngọc.
"Chậc." Đúng là trọng sắc khinh bạn mà.
Trên bàn ngoài ra còn có hai bát mì thịt bò bốc khói nghi ngút, một đĩa thịt heo xào ớt chuông và một đĩa rau xào xanh mướt thanh đạm.
"Mau ăn thôi, mau ăn kẻo nguội!" Đàm Bỉnh Khiêm cực kỳ tinh ý, nhanh tay đẩy đĩa thịt xào về gần phía Thẩm Minh Ngọc hơn.
Thế nhưng, Thẩm Minh Ngọc nhìn bát cơm trắng đầy ắp đặt trước mặt mình mà không khỏi rơi vào trầm tư.
Chiếc bát sứ này rất to, cô vốn thích ăn thức ăn là chính, cơm trắng chỉ đóng vai trò phụ trong bữa ăn. Với sức ăn thường ngày của cô, ăn hết một phần ba chỗ cơm này đã là quá no rồi.
Cô vốn không phải kiểu người thích lãng phí lương thực.
Tiêu Cảnh Xuyên nhận thấy cô vẫn chưa cầm đũa lên, bèn cất giọng hỏi: "Sao vậy cô?"
Thẩm Minh Ngọc mím môi, khẽ nói: "Cơm nhiều quá, tôi sợ mình ăn không hết thì lãng phí mất."
Một câu "cô ăn không hết thì phần còn lại cứ để tôi ăn" suýt chút nữa buột miệng thốt ra. Kịp nhận ra nói như vậy với một đồng chí nữ thì quá mức đường đột và khiếm nhã, Tiêu Cảnh Xuyên liền đứng dậy đi lấy một chiếc bát sạch khác mang lại.
"Cô ăn không hết thì cứ gạt bớt sang chiếc bát này, lát nữa để tôi ăn giúp cho."
Thẩm Minh Ngọc nghe vậy lập tức nở nụ cười rạng rỡ: "Cảm ơn anh nhé."
Dứt lời, cô cầm đôi đũa sạch gạt hơn một nửa bát cơm sang chiếc bát mới, lúc này mới bắt đầu cầm đũa dùng bữa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-495035.jpg&w=256&q=75)