Nguyên chủ từng có quãng thời gian gián đoạn việc học suốt bốn năm nên mãi đến năm nay hai mươi tuổi mới vừa nhận được tấm bằng tốt nghiệp cấp ba.
Kể từ ngày cô cầm bằng tốt nghiệp về nhà, người của ban Thanh niên Trí thức cứ liên tục tìm đến tận cửa.
Cha của nguyên chủ là Thẩm Vinh Trinh, cũng là một phần tử trí thức có bằng đại học, hiện giữ chức Xưởng trưởng xưởng gang thép Hộ Thị.
Ông từng chạy vạy khắp nơi, nhờ cậy không ít mối quan hệ nhằm thu xếp cho nguyên chủ một công việc ổn định.
Gia đình hòa thuận êm ấm, cha mẹ đều là cán bộ hưởng mức lương cao, cuộc sống của nguyên chủ trước đây vốn vô cùng sung sướng, đủ đầy.
Chỉ vì áp lực từ việc phải xuống nông thôn mà trong lòng cô luôn chất chứa nỗi sầu muộn. Đặc biệt là sau khi nghe ngóng được quá nhiều chuyện đau lòng về những nữ thanh niên trí thức bị hãm hại nơi xứ người, cô đã quá u uất, suy sụp tinh thần mà trút hơi thở cuối cùng.
Sau khi xuyên qua, Thẩm Minh Ngọc cũng chẳng có cách nào tốt hơn, đành phải nghe theo sự sắp xếp của cha mẹ mà bắt đầu chuỗi ngày đi xem mắt.
Mấy năm nay tình hình bên ngoài ngày càng căng thẳng. Cả nhà họ Thẩm trước giờ đều vô tình hay cố ý để mắt tới những đồng chí nam trạc tuổi nguyên chủ, gia cảnh đàng hoàng, cốt chỉ phòng hờ lúc xảy ra chuyện ngoài ý muốn thì ít nhất việc gả chồng cho cô cũng đã có sự chuẩn bị từ trước.
Người đang ngồi trước mặt cô lúc này chính là một trong những đối tượng nằm trong danh sách ấy.
Triệu Vĩ thao thao bất tuyệt một hồi, thấy Thẩm Minh Ngọc cứ ngồi ngẩn người ra như chẳng hề để tâm đến lời mình nói thì trong lòng bực bội vô cùng, song ngoài mặt gã vẫn cố trưng ra bộ dạng đạo mạo đứng đắn.
"Đồng chí Thẩm, cô có đang nghe tôi nói không đấy?"
Thẩm Minh Ngọc hoàn hồn lại. Nghĩ đến những lời lẽ cùng điệu bộ của gã đàn ông này vừa rồi, cô liền lạnh nhạt cất giọng hỏi: "Đồng chí Triệu, anh thấy tôi có đẹp không?"
Câu hỏi bất ngờ này khiến Triệu Vĩ ngẩn người ra trong giây lát, ngay sau đó dưới đáy mắt gã thoáng lướt qua một tia kinh diễm rõ rệt.
Cô gái ngồi trước mặt gã đương nhiên là đẹp đến mức khó rời mắt.
Gương mặt trái xoan thanh tú, đôi mắt hoa đào thon dài dù không cười cũng toát lên nét quyến rũ động lòng người, sống mũi cao ráo đầy đặn cùng đôi môi đỏ mọng vô cùng thu hút.
Hôm nay cô mặc một chiếc váy liền thân Platie trắng muốt, vừa nhìn đã toát lên ngay khí chất của một nữ thần thanh cao thoát tục.
Thực chất Triệu Vĩ đã biết đến Thẩm Minh Ngọc từ rất lâu trước đây.
Gã tuy là con trai của phó xưởng trưởng xưởng đèn chiếu sáng, nhưng cha gã cũng chỉ vừa mới được thăng chức gần đây thôi.
Dù có lên chức thì gia cảnh nhà gã vẫn chẳng thể nào sánh bằng xuất thân của Thẩm Minh Ngọc, bởi lẽ cha mẹ người ta một người là xưởng trưởng, người kia là chủ nhiệm quyền lực.
Chưa kể, gã và Thẩm Minh Ngọc còn từng là bạn học thời cấp ba.
Ở trường, cô luôn là nhân vật nổi bật nức tiếng gần xa. Một người ở đẳng cấp nữ thần rực rỡ như thế, nếu đặt vào thời điểm trước kia, Triệu Vĩ có nằm mơ cũng chẳng dám tơ tưởng tới.
Nay đã khác xưa, Triệu Vĩ biết Thẩm Minh Ngọc dạo gần đây liên tục bị giục xuống nông thôn, gã cũng nắm thóp được ý định của nhà họ Thẩm, rằng bọn họ lúc này chẳng khác nào đang phải nài nỉ gã rước cô về.
Nghĩ đến việc một đóa hoa rực rỡ như thế sắp sửa trở thành vợ mình, cõi lòng Triệu Vĩ bỗng chốc nóng rực lên vì đắc ý.
"Đương nhiên là đẹp rồi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
