Thẩm Minh Ngọc khẽ gật đầu giải thích.
"Đúng vậy. Khi các anh đuổi bắt tội phạm ngoài phố, phản ứng của người đi đường thường chia làm hai kiểu."
"Kiểu thứ nhất là người bình thường. Bất ngờ gặp tình huống nguy hiểm như vậy, họ chắc chắn sẽ hoảng loạn né tránh ngay, cho dù có tính tò mò muốn đứng xem náo nhiệt thì cũng sẽ tìm một chỗ an toàn để nấp. Kiểu thứ hai chính là đám tội phạm mà các anh đang truy bắt, vì sợ sa lưới nên bọn chúng sẽ liều mạng cắm đầu tháo chạy."
"Nhưng người đàn ông áo trắng này lại hoàn toàn khác biệt. Hắn bình tĩnh quan sát xung quanh trước, sau đó thấy một tên tội phạm nháy mắt ra hiệu với mình thì mới cầm cuốn sách thong thả rảo bước về phía Đông."
"Hắn không thuộc bất kỳ trường hợp nào trong hai kiểu tôi vừa nói, điều này vốn dĩ đã rất kỳ lạ rồi."
"Hành động thong dong nửa nhanh nửa chậm đó là vì sợ các anh nghi ngờ nên mới cố tình vờ vịt bình tĩnh. Nào ngờ đâu, chính cái thái độ tỏ ra như không liên quan gì đến mình ấy lại bán đứng hắn."
Quả đúng là vậy, người bình thường thấy công an đuổi bắt người chắc chắn sẽ vội vã tránh thật xa, hắn làm ra vẻ như thế ngược lại càng thêm kỳ quặc.
Nhưng chi tiết này cũng chỉ có người như Thẩm Minh Ngọc mới tinh ý nhìn ra được, còn những người khác lúc đó nếu không mải né tránh thì cũng bận ngó nghiêng xem trò vui, thật sự chẳng ai để tâm đến.
Đàm Bỉnh Khiêm tấm tắc cảm thán: "Đúng là thông minh quá hóa dại mà!"
"À phải rồi, còn câu hỏi thứ hai nữa, lúc nãy cô bảo tôi dắt tên đầu sỏ qua chỗ nhóm Vương Binh, sao cô biết chắc bọn chúng sẽ để lộ sơ hở chứ?"
"Tôi đâu có biết chắc đâu." Thẩm Minh Ngọc thản nhiên đáp như chuyện hiển nhiên: "Tôi chỉ đưa ra gợi ý cho anh thôi mà. Thử không ra thì thôi, còn lỡ như thử ra được thật thì chẳng phải các anh được món hời lớn rồi sao?"
"Thực tế đã chứng minh, cách này của tôi dùng rất hiệu quả đấy chứ."
Đây thực chất chỉ là một mẹo tâm lý nhỏ thường dùng trong thẩm vấn.
Đám Vương Binh nhất quyết không chịu khai báo là vì bọn chúng đinh ninh rằng tên cầm đầu của mình tuyệt đối sẽ không bao giờ bị lộ.
Khi Đàm Bỉnh Khiêm bất thình lình dẫn kẻ đứng đầu đi lướt qua trước mặt, cảm giác ngỡ ngàng tột độ đã bóc trần toàn bộ phản ứng chân thật nhất của bọn chúng.
Trong môn tâm lý học, thuật ngữ chuyên môn gọi hiện tượng này là "hiệu ứng sụp đổ uy quyền". Nghĩa là khi một nhân vật có uy tín tuyệt đối bất ngờ trải qua một biến cố đột ngột, hình tượng uy quyền của người đó trong lòng cấp dưới sẽ sụp đổ hoàn toàn.
Bản chất cốt lõi của nó là sự mất cân bằng nhận thức, mặt trái của niềm tin mù quáng chính là sự mất kiểm soát tột cùng.
Tình cảnh của nhóm Vương Binh lúc đó chính là như vậy.
Ghi xong lời khai, Tiêu Cảnh Xuyên lái xe đưa Thẩm Minh Ngọc về tận nhà.
Hai người vừa bước xuống xe, Thẩm Minh Ngọc sực nhớ ra một chuyện, bèn lấy chiếc khăn tay ra nói: "Khăn tay bị bẩn mất rồi, để tôi giặt sạch sẽ rồi gửi lại cho anh nhé. Hoặc anh cứ nói giá bao nhiêu, tôi gửi tiền lại cho anh luôn được không?"
Một câu "không cần trả đâu" suýt nữa đã thốt ra khỏi miệng, nhưng Tiêu Cảnh Xuyên kịp kìm lại.
"Không cần tiền đâu."
"Trưa mai, tôi và Đàm Bỉnh Khiêm mời cô một bữa cơm, coi như lời cảm ơn cô đã giúp đỡ bắt gọn đám người kia."
Nhìn sang người đàn ông đối diện, đồng tử cậu khẽ co rút lại.
Ở đâu ra người đàn ông mắt hồ ly thế này, diện mạo lại còn đẹp chẳng kém gì chị của cậu?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

