Vương Uyên không để tâm: "Một cô gái như cô thì có thể ăn được bao nhiêu chứ. Cứ quyết định vậy đi, tối nay đến ăn cơm đấy."
Tô Lê bất đắc dĩ đồng ý. Còn Vu Trạch Dương biết rõ sự thật thì chỉ lặng lẽ đứng một bên không nói gì.
Về đến nhà, Tô Lê vừa kịp lúc Trần Trung đến giao đồ đạc. Sau khi sắp xếp đồ đạc xong, Tô Lê lấy những thứ trong ba lô ra cất vào tủ. Bận rộn một hồi, thu dọn xong xuôi, cô chuẩn bị đến điểm thanh niên trí thức ăn cơm.
Trên bàn ăn của điểm thanh niên trí thức...
Mọi người trố mắt nhìn Tô Lê ăn hết hai bát lớn cháo khoai lang, ba chiếc bánh ngô, sau đó lại lấy từ trong túi ra một chiếc bánh lớn ăn ngon lành. Tô Lê ngẩng đầu lên, thấy mọi người trên bàn ăn đều đang nhìn mình chằm chằm, há hốc mồm đến nỗi cằm sắp rớt xuống bàn, cô cười hỏi: "Sao mọi người cứ nhìn tôi ăn mà không chịu ăn đi?" Vương Uyên hoàn hồn, giục mọi người: "Mọi người ăn đi, ăn đi." Những người khác lúc này mới cầm bát lên tiếp tục ăn. Vương Uyên vừa ăn vừa thầm nghĩ: May mà cô ấy không ăn chung, không thì bao nhiêu lương thực cũng không đủ. Cô ấy ăn khỏe như vậy, không biết có tự nuôi nổi mình không?
Chỉ thấy Tô Lê lại lấy một quả cam to từ trong túi ra, bóc vỏ rồi ăn.
Mọi người: .."." Không phải chứ, cô còn ăn được nữa sao?
Dương Quyên Quyên - một nữ thanh niên trí thức lâu năm - nhìn chằm chằm Tô Lê một lúc, cuối cùng không nhịn được lên tiếng: "Này, thanh niên trí thức Tô, cô ăn nhiều như vậy, lương thực có đủ không? Hay là đến đội sản xuất xin ứng trước một ít?" Tô Lê lắc đầu: "Không cần đâu, tôi mang theo đồ ăn đủ rồi." Sau bữa cơm, mọi người lại nói chuyện một lúc, bầu không khí trên bàn ăn tạm thời trở nên vui vẻ, hòa thuận. Ăn cơm xong, Vương Uyên cầm đèn lồng đưa Tô Lê về tận nhà rồi mới quay trở lại điểm thanh niên trí thức. Tô Lê lấy khóa ra khóa trái cửa, sau đó vào không gian tắm rửa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
