"Đồng tiền này coi như là phí dọn dẹp ông trả nhé." Thời Ức tung đồng tiền lên, xua tay với ông ta: "Ông có thể đi được rồi."
Hả? Thế là xong rồi à?
Đạo diễn Từ: "Cái đó..."
Thời Ức: "Con quỷ đó cũng là nam."
Đạo diễn Từ: "Tôi không hỏi chuyện đó! Tôi muốn hỏi người bạn ở dưới lầu của tôi..."
Thời Ức: "Ồ, bạn của ông vốn không ra khỏi cửa, người đi cùng ông chỉ có con quỷ xui xẻo thôi."
Đạo diễn Từ: "..."
Vậy là khoản tài trợ cho chương trình vẫn còn?
Đạo diễn Từ trong chốc lát lại muốn khóc, may mà tổng giám đốc Lý không thích đàn ông, hu hu hu.
Ông ta lau nước mắt, cúi đầu cảm ơn Thời Ức rồi rút danh thiếp ra, còn kết bạn WeChat.
Trước khi đi, ông ta vặn vẹo cổ nói: "Gáy tôi đau quá, tiểu đại sư, cô xem giúp tôi nữa đi? Trên người tôi còn có gì khác không?"
"Đó là ông bị sái cổ rồi, phải tin vào khoa học chứ."
"..."
Lời này từ miệng cô nói ra sao mà khó tin thế nhỉ!
Đạo diễn Từ lúng túng rời đi, vừa ra khỏi cửa đã suýt đụng phải quản lý của Thời Ức.
Quản lý Lưu Lệ nhận ra đạo diễn Từ, mắt suýt nữa thì rớt ra ngoài.
Cô ấy vừa vào phòng, thấy Thời Ức mặc áo choàng tắm với vẻ mặt "xong việc", vội hét lên một tiếng chói tai: "A a a! Sao em lại có thể sa đọa đến mức này? Chị còn tưởng trên Weibo đều là giả... nhưng em đổi người cũng nhanh quá đi? Mới có mấy tiếng? Em lại cặp kè với đạo diễn... Biết thế này, chị cần gì phải vất vả chạy tới đoàn phim chứ!"
Lưu Lệ ngồi phịch xuống đất, nghĩ đến cây cải trắng mình chăm sóc mấy năm đã bị heo ủi, cô ấy suy sụp giãy đành đạch.
Thời Ức: "..."
Cả ngày hôm nay chỉ toàn xem các người khóc thôi à.
Lưu Lệ khóc một lúc lâu, Thời Ức mới hiểu ra chuyện gì.
Cô bị chụp ảnh lúc rời khỏi biệt thự nhà họ Tạ và đăng lên mạng, nói rằng cô biết người ta có vợ rồi mà vẫn làm bồ nhí đến tận nhà chính thất để thị uy, kết quả bị đuổi ra khỏi cửa.
Thời Ức nhếch mép: "Đỉnh."
Nhưng thấy Lưu Lệ như thể con mình vừa chết, cô đành kiên nhẫn giải thích lại một lần.
Người quản lý này đối xử với nguyên chủ rất tốt, lúc nguyên chủ học cấp ba suýt phải bỏ học cũng là nhờ cô ấy giúp đỡ. Cô ấy gần như coi nguyên chủ như em gái ruột, tưởng rằng cô đã lầm đường lạc lối nên suy sụp khóc lớn cũng là chuyện bình thường.
Nghe xong lời giải thích, Lưu Lệ sụt sùi hỏi: "Thật không? Em không lừa chị chứ?"
Thời Ức dựa vào sofa, cười gian xảo: "Là thật đó."
"Đi chết đi." Lưu Lệ tức đến bật cười, lau nước mắt nói: "Nếu đều là hiểu lầm, em bảo nhà họ Tạ lên tiếng đính chính đi? Danh tiếng của em vốn đã không tốt rồi, giờ đơn giản là đổ thêm dầu vào lửa đấy!"
"Là em thuê."
Thời Ức dang hai tay, ra vẻ chờ được khen: "Thế nào?"
Lưu Lệ lập tức bấm vào huyệt nhân trung: "Em đúng là đứa phá của mà!"
Thời Ức ra vẻ đại gia nói: "Tụi mình có tiền mà!"
"... Có tiền cũng không thể tiêu xài hoang phí như vậy! Họ đã cắt đứt quan hệ với em, chứng tỏ họ cũng không quan tâm em, em tiết kiệm một chút đi!" Lưu Lệ thật lòng lo cho Thời Ức nên mới nói những lời này, cô ấy thở dài: "Chuyện trên mạng em cũng đừng lo, cư dân mạng chỉ hùa theo thôi, một thời gian nữa sóng gió sẽ qua. Gần đây chị đang đàm phán cho em một vai nữ phụ trong web drama, nếu không có gì bất ngờ thì có thể chốt được!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)

