Cuối cùng đạo diễn Từ cũng nhận ra có điều không ổn, sợ hãi tông cửa chạy ra ngoài!
Sau khi chạy ra khỏi phòng, hành lang tối đen như mực, như thể ban ngày đã biến thành ban đêm.
Trong chớp mắt, ông ta nhớ đến cô gái trong thang máy, vội liều mạng chạy vào thang máy. Vừa vào thang máy, mọi thứ lại trở lại bình thường. Đến giờ chân ông ta vẫn còn mềm nhũn, nếu không vịn vào tường thì đã ngã phịch xuống đất rồi.
"Vào trong rồi nói."
Thời Ức biết ông ta đã sợ hết hồn nên quay vào phòng, cầm lấy chiếc điện thoại đang reo nãy giờ, gửi địa chỉ khách sạn cho quản lý.
Đạo diễn Từ theo vào, vội vàng đóng cửa lại, còn khóa trái.
"Bao lâu rồi?"
Thời Ức tiện tay ném điện thoại sang một bên, tiếp tục lau tóc.
Đạo diễn Từ vẫn còn đang mơ màng, nghe thấy câu hỏi thì có chút hoang mang: "Hả? Một tuần rồi... Có phải tôi đã gặp..."
Gương mặt xinh đẹp của Thời Ức tỏ rõ vẻ cạn lời: "Ai nói với ông đây là tiền Ngũ Đế?" Cô bực bội nói: "Đây là đồng tiền định hồn nhét trong miệng người chết. Ông đeo tiền định hồn của người ta trên cổ, ông không xui thì ai xui?"
Đồng tiền trong miệng người chết?
Á!!!
Đạo diễn Từ hét lên một tiếng chói tai, vung tay ném đồng tiền đi, ngồi bệt xuống đất khóc lóc: "Thằng cha giám định chết tiệt, ông ta nói tôi nhặt được tiền Ngũ Đế mà... hu hu hu... thảo nào gần đây tôi xui xẻo thế, đi thang máy thì hỏng, ra khỏi thang máy thì kẹt chân... tôi quay chương trình thì máy quay cũng hỏng... hu hu hu..."
Một người đàn ông ngoài bốn mươi tuổi cứ thế ngồi trên đất vừa khóc vừa làm loạn một lúc lâu.
Thời Ức đã quen với cảnh này, thậm chí còn rót một ly rượu vang đỏ, nhẹ nhàng lắc lư, trông rất ra vẻ nhưng thực tế cô không biết uống rượu.
Đợi đến khi tiếng khóc của đạo diễn Từ nhỏ lại, cô lại nói một câu ác ý: "Ông đã dính vận xui rồi, tháo ra cũng vô ích thôi."
Đạo diễn Từ "oà" lên một tiếng rồi lại khóc: "Vậy tôi phải làm sao? Đại sư, cô cứu tôi với... hu hu hu... tôi còn trẻ, tôi còn có vợ con... trên còn có mẹ già tám mươi tuổi..."
Thời Ức suýt nữa thì bị ông ta làm cho tức cười. Miệng lưỡi đàn ông đúng là đồ lừa đảo, đến lúc chết vẫn có thể bịa chuyện lừa cả Hắc Bạch Vô Thường.
"Ông chỉ có một cô con gái, vợ mất sớm vì bạo bệnh, ông không tái hôn, bố mẹ mất vì tai nạn xe hơi khi ông còn học đại học."
"..."
Đạo diễn Từ nín khóc ngay lập tức, có chút ngượng ngùng.
Lúc nãy vừa khóc ông ta vừa nảy ra ý, cô bé này biết những mánh khóe này chắc chắn có thể cứu mình, mình cứ gào thêm vài tiếng, nói mình thảm một chút, cô bé chắc chắn sẽ mềm lòng... ai ngờ cô ấy lại giỏi đến thế, có thể tính ra cả hoàn cảnh cơ bản của ông ta.
Thời Ức không tiếp tục trêu ông ta nữa.
Cô nhặt đồng tiền lên, kẹp giữa hai ngón tay, miệng lẩm nhẩm vài câu rồi điểm vào giữa trán đạo diễn Từ.
Đạo diễn Từ rùng mình một cái, sau đó cả người nhẹ bẫng, cảm giác như vật nặng đè trên người đã biến mất.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)

