"Có phải vì em nên chị mới phải đi không, hay là để em đi..." Tạ Vãn Vãn đứng bên cạnh, móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay, nghẹn ngào nói xong thì định đứng dậy rời đi, nhưng bị mẹ Tạ kéo lại, ôm vào lòng khóc lóc: "Để mẹ xem ai dám đuổi con đi! Cái nhà này mẹ chưa có chết đâu!"
"Bố!" Tạ Mặc bật dậy: "Gia đình mình đang yên ổn, tại sao cứ phải đón cô ta về? Cô ta muốn nhà thì bố cho cô ta đi, cắt đứt quan hệ với nhà mình luôn!"
Tạ Minh nhìn cô với vẻ dò xét, anh ta không tin cô em gái lưu lạc bên ngoài này lại có thể bị mua chuộc bằng hai căn nhà.
"Con cứ phải làm cho nhà cửa không yên mới vui à?" Bố Tạ bị hai mẹ con khóc lóc làm phiền lòng, lại bực mình vì Thời Ức không chịu lùi bước, thuận theo lời Tạ Mặc: "Nhà cửa bố có thể cho con, nhưng như Tạ Mặc đã nói, chỉ cần con nhận nhà, sau này ra ngoài đừng tự nhận là con gái nhà họ Tạ, không còn quan hệ gì với nhà họ Tạ nữa!"
Dĩ nhiên bố Tạ không thật sự muốn cắt đứt quan hệ với Thời Ức, nếu không đã chẳng đón cô về. Ông ta chỉ muốn dùng cách này để ép Thời Ức thỏa hiệp mà thôi.
Bố Tạ tức giận nhất, bảo Tạ Mặc lên lầu lấy mấy cuốn sổ đỏ rồi liên lạc luật sư đến làm thủ tục sang tên.
Thời Ức nghiêm túc chọn năm cuốn sổ đỏ, nhưng cuối cùng ông bố chó má chỉ cho ba cuốn.
Một biệt thự đơn lập và hai căn hộ cao cấp ở trung tâm thành phố, trị giá mấy ngàn vạn!
Thời Ức lại hùng hồn đòi... À, xin thêm chút tiền tiêu vặt: "Tùy vào thực lực của ngài thôi, nếu không có vài trăm vạn thì cho mấy chục vạn cũng được, tùy lương tâm vậy."
"..."
Bố Tạ suýt nữa thì nhồi máu cơ tim, đành cắn răng đưa cho ba trăm vạn.
Tạ Vãn Vãn đứng bên cạnh nhìn mà mắt sắp tóe ra axit. Tiền tiêu vặt của cô ta không ít, nhưng vì mua nhiều đồ hiệu nên đến giờ tiền tiết kiệm chưa quá trăm vạn. Dựa vào đâu mà Thời Ức lại có tài sản mấy ngàn vạn chứ!
Mãi đến khi sang tên xong, mẹ Tạ mới nhận ra mình đã đuổi con gái ruột đi. Nhưng bà ta ôm Tạ Vãn Vãn trong lòng cũng không hối hận, chỉ có chút chột dạ không dám nhìn Thời Ức.
Làm xong mọi thủ tục, Thời Ức đứng dậy: "Giấy tờ cắt đứt quan hệ thì không cần đâu, dù sao cũng không có hiệu lực pháp lý. Sau này các người già rồi, tôi sẽ đúng hạn gửi tiền phụng dưỡng theo tiêu chuẩn tối thiểu của nhà nước. Vậy nhé, tạm biệt."
Cô quay người đi không chút lưu luyến, đối mặt với năm con giòi này thật là kinh tởm.
"... Con bé vừa nói có ý gì vậy?" Mẹ Tạ nhìn bóng lưng cô rời đi, bỗng có cảm giác như vừa mất đi thứ gì đó rất quan trọng.
Tạ Minh nhíu mày, điều này rõ ràng cũng nằm ngoài dự đoán của anh ta.
Tạ Mặc hừ lạnh: "Thiển cận chứ sao, có nhà có tiền rồi thì cần gì người thân chúng ta nữa."
Tạ Vãn Vãn nũng nịu khoác tay mẹ Tạ, vẽ ra một chiếc bánh lớn: "Mẹ còn có con mà, sau này con kiếm được tiền sẽ mua cho mẹ thật nhiều thứ!"
Lúc này mẹ Tạ mới được an ủi đôi chút, xoa đầu cô ta.
Bố Tạ lạnh lùng nói: "Nó chỉ dọn ra ngoài ở thôi chứ có phải không về nữa đâu."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)

