"Vãn Vãn vô tội, sau này con đừng nhắm vào nó nữa." Bố Tạ nhìn con gái ruột đang ngồi trên sofa đối diện, ánh mắt đầy cảnh cáo.
"Từ nhỏ Vãn Vãn đã ở bên cạnh mẹ, không có nó mẹ không sống nổi, con thông cảm cho mẹ một chút được không?" Mẹ Tạ ôm Tạ Vãn Vãn, như thể giây tiếp theo con gái trong lòng sẽ bị người ta cướp mất.
"Đừng ảo tưởng những thứ không thuộc về mình, mày không xứng!" Anh cả Tạ Minh lạnh lùng nói thẳng, gương mặt tuấn tú sa sầm.
"Hừ, dù sao tôi cũng chỉ có chị Vãn Vãn là chị gái thôi!" Cậu út Tạ Mặc hếch mũi lên trời, lẩm bẩm.
"Con không nỡ rời xa bố mẹ... Xin chị đừng đuổi em đi... hu hu hu..." Tạ Vãn Vãn dụi đầu vào lòng mẹ Tạ, khóc đến mức chóp mũi đỏ ửng, trông thật đáng thương.
Thời Ức: "..."
Alo, 113 phải không, ở đây có năm con giòi biết nói.
Năm phút trước, cô còn đang trên chuyên cơ bay đến nước S. Một người bạn nước ngoài đã chi năm tỷ để mời cô ra tay, kết quả là giữa đường gặp tập kích, toi mạng.
Cứ nghĩ đến khối tài sản khổng lồ của mình đã không còn, cô lại thấy đau lòng đến nghẹt thở!
Thấy vậy, Tạ Minh đen mặt: "Rốt cuộc mày có gì không hài lòng? Cứ phải ép Vãn Vãn đi mới vui à?"
"..."
Thời Ức nhắm mắt rồi lại mở mắt, năm con giòi này vẫn còn đây, cô không thể không chấp nhận sự thật là mình đã xuyên sách.
Chẳng trách trước khi sắp chết, sư phụ nói mệnh số của cô có biến, hai mươi tuổi sẽ chết nhưng lại không chết hẳn.
Đúng thật, chớp mắt một cái đã sống lại!
Còn xuyên vào một cuốn tiểu thuyết showbiz về thiên kim thật giả, trở thành cô con gái thật bị vả mặt liên tục. Trong showbiz, cô là một nghệ sĩ tuyến mười tám hạng bét, trong truyện thiên kim thật giả, cô là con gái thật bị vả mặt hết lần này đến lần khác.
Cô con gái giả không chỉ nhận được sự yêu thương của bố mẹ nuôi, mà bố ruột sau này xuất hiện còn là người giàu nhất nước.
Nghĩ đến đây, Thời Ức đặt cho mình một mục tiêu nhỏ, cố gắng trong vòng hai năm để người giàu nhất nước đổi chủ.
Còn bây giờ...
Cuộc sống đâu đâu cũng là kinh doanh, bên A đưa ra yêu cầu, bên B lên phương án, cô hiểu mà!
"Các người sợ tôi cướp mất thân phận của cô Tạ đây chứ gì?" Thời Ức ngả người ra sau, thoải mái dựa vào sofa, quen thói vắt chéo chân, khí chất cả người bỗng trở nên áp đảo.
Đối với một gia đình hào môn sắp phá sản, vận may cạn kiệt, tất nhiên là phải tranh thủ vớt một mẻ rồi đi thôi.
Thời Ức thản nhiên búng tay: "Chuyện này đơn giản thôi, các người cho tôi vài căn nhà, tôi đảm bảo sẽ không ở đây ngứa mắt các người nữa."
Nói xong, cô còn mỉm cười thân thiện với họ.
Năm người đối diện đồng thời cảm thấy có gì đó khác lạ. Thời Ức lúc mới vào cửa thì rụt rè, câu nệ đến mức không dám ngẩng đầu. Thời Ức bây giờ thì nhướng mày, nụ cười rạng rỡ động lòng người, cứ như thể đã biến thành một người khác!
Thấy họ không nói gì, Thời Ức "chậc" một tiếng: "Không lẽ không cho nổi à? Tôi có thể giảm giá."
Bố Tạ bỗng hoàn hồn, đen mặt nói: "Con nói cái gì vậy? Con là con gái ruột của ta, đương nhiên phải ở nhà rồi!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)

