Tạ Vãn Vãn dựa vào lòng Tạ Minh, đắc ý nhếch mép.
Cô ta tuyệt đối sẽ không để Thời Ức cướp đi mọi thứ cô ta đang có! Tuyệt đối không!
...
Đoàn làm phim Hoành Thành, đạo diễn Từ dẫn Thời Ức đến phim trường, bên ngoài đã cấm người lạ đi vào.
"Báo cảnh sát rồi, chắc cảnh sát chưa đến." Đạo diễn Từ ghé sát vào Thời Ức, ánh mắt kiêng dè liếc ngang liếc dọc: "Nâng, cạy quan tài đều không nhúc nhích, vốn dĩ định cưa ra, kết quả là lưỡi cưa bị gãy... Cô nói xem có phải là gặp quỷ rồi không?"
Chỉ một đoạn đường ngắn, Thời Ức đã hiểu rõ tình hình từ miệng đạo diễn Từ.
Đoàn làm phim này đang quay một bộ phim điện ảnh báo thù mang màu sắc kỳ bí, nội dung là sau khi nữ chính kết hôn mang thai thì bị gã chồng tồi bạo hành gia đình, vì muốn ly hôn nên bị gã chồng tồi đe dọa giết cả nhà, sau khi nữ chính sinh con vẫn tiếp tục bị bạo hành, vì tương lai của con, nữ chính giả chết trong một lần bị bạo hành để trốn thoát, sau đó bí mật huấn luyện bảy tháng rồi quay về giết ngược gã chồng tồi, mang con bỏ đi biệt xứ.
Cảnh quay đến đoạn nữ chính giả chết trốn thoát, nhờ bạn bè quay lại quá trình cô ấy nằm trong quan tài và bị chôn cất... Kết quả là sau khi nữ diễn viên nằm vào, nắp quan tài đóng lại thì không mở ra được nữa!
Đạo diễn của phim trường là Trương Hoa Mậu đang trút giận lên tổ đạo cụ: "Rốt cuộc các người làm ăn kiểu gì thế? Cái quan tài này mua ở đâu, kiện bọn họ cho tôi!"
Người phụ trách tổ đạo cụ sợ đến mức mặt mày trắng bệch, miệng mấp máy hồi lâu, không dám nói tiếng nào.
"Gọi điện thoại hối thúc lần nữa đi, mạng người không chờ được đâu!" Đạo diễn Trương lo đến mức gãi đầu, nhà đầu tư lớn nhất của bộ phim này chiều nay sẽ đến thị sát dự án, đúng lúc này lại xảy ra sự cố, mấu chốt là nhốt nữ diễn viên vào trong đó, đây không phải chuyện chết người sao?
Rõ ràng lúc quay chỉ gõ nhẹ hai cái giả vờ thôi, sao lại bịt kín luôn rồi?
Đạo diễn Trương nghĩ mãi không ra.
Đúng lúc này đạo diễn Từ chạy đến: "Lão Trương, đến rồi đến rồi, đại sư đến rồi!"
Đạo diễn Trương vốn định nói ông ta cút sang một bên đừng gây thêm rối, nhưng nghĩ lại tình hình đã thế này rồi, còn có thể loạn đến mức nào nữa? Nhỡ đâu đại sư có ích thì sao?
"... Đại sư ở đâu?"
Đạo diễn Trương ôm hy vọng này quay người lại, sau đó nhìn trái nhìn phải.
Đại sư đâu không thấy, ông ta chỉ thấy bên cạnh Từ Nho là một mỹ nhân dáng người cao ráo, ngũ quan kinh diễm.
Một chiếc váy dài hai dây màu đen, mái tóc đen dài xõa trên vai, càng tôn lên làn da trắng lạnh vốn có của cô, tưởng chừng như búng ra sữa, khuôn mặt nhỏ bằng bàn tay, đôi mắt hồ ly câu hồn, ấy vậy mà đôi môi đỏ lại nở nụ cười bất kham, trông quyến rũ mà không dung tục.
Lẽ ra với nhan sắc này trong giới giải trí, chỉ dựa vào ngoại hình thôi cũng đủ để nổi tiếng rồi chứ?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)

