Đạo diễn Từ vội vã chạy vài bước, đứng trước mặt Thời Ức: "Tiểu đại sư!"
Thời Ức: "Ông cũng nhanh thật đấy."
Đạo diễn Từ: "Không dám không nhanh, thật sự là có chuyện lớn rồi!"
Từ Nho!
Lưu Lệ chấn động con ngươi, lén lút nắm lấy cánh tay Thời Ức, như thể đang nói: [Em cái con bé này, không phải nói không có quan hệ sao? Thân đến mức này rồi mà còn bảo không có quan hệ à?]
Nhiều người xung quanh đều nhận ra Từ Nho.
Từ Nho vốn là đạo diễn điện ảnh, gần đây đang chuẩn bị một chương trình thực tế mạo hiểm sinh tồn đầu tiên trong nước, rất nhiều nghệ sĩ muốn hợp tác với ông ta.
Trợ lý nhận ra đạo diễn Từ thì nịnh nọt nói: "Ôi, đạo diễn Từ! Sao ngài lại đến đây? Ngài có hẹn với đạo diễn Triệu của chúng tôi à? Tôi đi gọi ông ấy ra ngay..."
"Đạo diễn Triệu nào? Tôi đến tìm Thời Ức!" Đạo diễn Từ khó hiểu nhìn anh ta một cái, sau đó nhìn Thời Ức hỏi: "Cô không có việc gì nữa chứ? Không có việc gì thì đi với tôi nhé? Bên kia loạn thành một đoàn rồi..."
Đến khi trợ lý hớt hải đưa đạo diễn ra thì ba người đã đi mất tăm.
"Tại sao Thời Ức lại quen biết đạo diễn Từ?" Sắc mặt đạo diễn Triệu thay đổi, ông ta trút giận lên người Trần Lâm Lâm, người đã xúi giục ông ta trêu đùa Thời Ức, ông ta mặt mày âm u cảnh cáo: "Tốt nhất cô nên làm rõ chuyện này, nếu không thì vai diễn Phong Dao này cô cũng đừng diễn nữa!" Ông ta không đắc tội nổi Từ Nho đâu!
Sắc mặt Trần Lâm Lâm cũng trắng bệch, căng thẳng bấu chặt ngón tay, vội vàng gọi điện thoại cho Tạ Vãn Vãn.
Nghe xong đầu đuôi sự việc, đáy mắt Tạ Vãn Vãn dâng lên một tia tức giận, chút chuyện nhỏ này cũng đến làm phiền cô ta, nhưng giọng nói của cô ta lại vô cùng ngọt ngào: "Đạo diễn Từ Nho? Chưa từng nghe nói cô ta quen biết đạo diễn Từ, chắc chắn là nhầm lẫn rồi, cậu đừng lo lắng nữa."
"Thật không?" Trong lòng Trần Lâm Lâm rất bất an.
"Lâm Lâm, tôi lừa cậu bao giờ, tôi thật sự cảm thấy vai diễn Phong Dao này rất hợp với cậu mới giới thiệu cậu với đạo diễn Triệu mà." Tạ Vãn Vãn kiên nhẫn an ủi Trần Lâm Lâm, cúp điện thoại xong, cô ta ném thẳng điện thoại lên giường mắng: "Đúng là đồ ngu, chẳng làm nên trò trống gì!"
"Vãn Vãn, em xong chưa?"
Nghe thấy Tạ Minh gõ cửa bên ngoài, Tạ Vãn Vãn điều chỉnh lại nét mặt, mỉm cười mở cửa phòng, thân mật khoác lấy cánh tay anh ta: "Em xong rồi ạ, cảm ơn anh đã đồng ý đi cùng em tham gia sự kiện tối nay! Em biết ngay là anh thương em nhất mà!"
Cảm giác mềm mại từ cánh tay truyền đến khiến lưng Tạ Minh hơi cứng lại, anh ta nhìn vẻ mặt ngây thơ ngơ ngác của em gái, bất đắc dĩ mỉm cười: "Cô bé ngốc, em là em gái anh, anh không thương em thì thương ai?"
Tạ Vãn Vãn ôm cánh tay anh ta, nắm lấy bàn tay to của anh ta nghịch ngợm, nói nhỏ: "Em còn tưởng anh biết em không phải em gái ruột thì sẽ không thích em nữa... sẽ chỉ thích chị Thời Ức..."
"Sao có thể chứ? Anh thương Vãn Vãn nhất." Tạ Minh đau lòng ôm Tạ Vãn Vãn vào lòng, vì Thời Ức mà nàng công chúa nhỏ của anh ta đã trở nên mất tự tin, trong lòng anh ta bất giác dâng lên chút bài xích và bất mãn với Thời Ức.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)

