Khách sạn Hoa Châu ven sông, bên trong phòng suite tầng cao nhất.
Cơn say tối qua khiến thái dương Kiều Thiên Dật đau nhức, anh ta đưa tay lên xoa xoa. Trợ lý Chung Kiệt cẩn thận đưa chén trà giải rượu vừa nấu xong cho anh ta. Còn quản lý Vương Hạo thì cầm iPad ngồi trên sô pha đối diện, lướt qua hot search trên Weibo, khóe miệng không giấu được nụ cười: "Tuy con nhỏ Tang Thất Thất này có hơi phiền, nhưng nó làm loạn một trận như vậy cũng coi như nâng độ hot cho chúng ta, mà độ gắn kết của fan cậu lại tăng lên không ít, là chuyện tốt đấy."
Kiều Thiên Dật vừa nghe đến tên Tang Thất Thất đã thấy phiền, nhưng nghe nói lại ngược được một đợt fan, trên mặt cũng lộ ra ý cười.
"Tối qua tôi nói chuyện với đạo diễn Lê cũng khá vui vẻ, ông ấy bảo hai ngày nữa sẽ sắp xếp người liên lạc với chúng ta." Kiều Thiên Dật nhớ tới chuyện quan trọng tối qua, bèn nhắc nhở quản lý một tiếng: "Đến lúc đó phải phiền anh Vương rồi."
"Có gì mà phiền chứ, tôi chỉ mong ngày nào cũng có đạo diễn lớn như đạo diễn Lê tìm đến tôi thôi."
Dù sao thì độ nổi tiếng của Kiều Thiên Dật cũng liên quan mật thiết đến tiền thưởng và thu nhập của gã.
Ba người nói chuyện vài câu, đợi Kiều Thiên Dật uống xong trà giải rượu, thấy thời gian cũng gần đến liền đứng dậy di chuyển ra sân bay. Bây giờ địa vị của Kiều Thiên Dật đã khác, lại vừa đoạt giải Ảnh đế Kim Hạc nên kịch bản cấp S, quảng cáo hàng hiệu cao cấp tìm đến cửa ngày càng nhiều, họ cũng phải nắm bắt cơ hội.
Cửa phòng suite được mở ra.
Vương Hạo đi ở phía trước vừa nhấc chân lên đã thấy một chiếc phong bì màu hồng nằm trên tấm thảm lót sàn.
Sắc mặt gã đột nhiên thay đổi: "Sao lại có phong bì? Chẳng lẽ là fan cuồng của cậu?"
Kiều Thiên Dật cũng nhíu mày.
Trước nay tính riêng tư của khách sạn thuộc Tập đoàn Hoa Châu vẫn luôn rất tốt, không đến mức có fan cuồng lọt vào, nhưng cũng không loại trừ khả năng có người lợi dụng thân phận nhân viên để luồn lách.
Kiều Thiên Dật không định nhặt lá thư lên, chỉ dặn dò Vương Hạo: "Lát nữa anh nhớ đi tìm khách sạn trích xuất camera."
"Được." Vương Hạo vừa đáp lời, vừa cúi người nhặt phong bì lên.
Vừa lật phong bì lại, nhìn thấy dòng chữ người nhận Chung Kiệt rõ rành rành trước mắt, gã lại ngẩn ra, nhìn về phía Chung Kiệt đang xách túi rồi nói: "Là phong bì gửi cho cậu này."
"Cho tôi?" Chung Kiệt chen lên trước, đưa tay chỉ vào mũi mình.
Sau khi nhận được câu trả lời khẳng định, hắn ta đưa tay nhận lấy phong bì rồi mở ra.
Vèo.
Một tờ tiền vàng mã nhẹ bẫng, có kích cỡ như tiền giấy thông thường từ từ bay lượn trước mắt hắn ta rồi rơi xuống đất.
Cơn hoảng loạn và chột dạ thoáng qua vì tờ tiền vàng mã đã được thay thế bằng một cảm xúc khác. Dưới sự ngầm cho phép của Vương Hạo và Kiều Thiên Dật, hắn ta không hề do dự mà chụp ảnh lại phong bì và tờ tiền rồi đăng lên Weibo của mình.
Trợ lý nhỏ Chung Kiệt V: [Tôi nói này, có vài nữ minh tinh đừng quá đáng quá. Tối qua không mời mà đến, bị tôi gọi bảo vệ mời ra ngoài rồi sinh lòng thù hận à? Chị đại ơi, chị làm ơn làm rõ, là chị mò ra địa điểm tổ chức tiệc chúc mừng của anh Kiều nhà chúng tôi rồi lén lút lẻn vào đấy! Dùng từ fan cuồng để hình dung chị cũng không quá đáng đâu, sao chị còn mặt dày mà ghi hận tôi được vậy? Hình ảnh.jpg]
Tài khoản Weibo của Chung Kiệt đã được xác thực là trợ lý của Kiều Thiên Dật, thỉnh thoảng hắn ta cũng đăng vài đoạn clip về cuộc sống thường ngày của Kiều Thiên Dật nên lượng người theo dõi cũng không ít.
Bài đăng này vừa được tung ra, lập tức đã thu hút sự chú ý của đông đảo fan hâm mộ. Khi đọc rõ nội dung bài viết và xem kỹ hình ảnh, đầu tiên là fan sững sờ, sau đó thì nổi trận lôi đình.
[Chị ta điên rồi à?]
[Trời đất quỷ thần ơi, gửi tiền vàng mã cho trợ lý của nam minh tinh, sao chị ta nghĩ ra được hay vậy?]
[Tôi thật lòng khuyên cô ta một chuyện, đầu óc có vấn đề thì đi khám bác sĩ đi!!! Đây là người bệnh tâm thần đỉnh cấp trong giới hay sao vậy trời!]
[Giới giải trí của mấy người không thể có điểm chuẩn đầu vào à? Sao loại hàng gì cũng vào làm minh tinh được vậy...]
[Cơ quan chức năng còn chưa đóng băng hoạt động của Tang Thất Thất à? Hành vi này của cô ta thật sự sẽ làm hư rất nhiều trẻ nhỏ đấy?]
[Đợi đó, tôi chửi thay anh!]
[Anh Kiệt đừng buồn, gửi anh chút lì xì nhỏ cho vui nhé.]
Chung Kiệt cầm điện thoại đợi mười phút, thấy fan đã chuyển đổi trạng thái từ đau lòng thay hắn ta lúc ban đầu, chuyển sang xông pha trận mạc dưới tài khoản của Tang Thất Thất, cơn tức giận trong lòng hắn ta cũng nguôi đi phần nào, nhưng vẫn cảm thấy chưa hả dạ. Hắn ta nghĩ ngợi một lát, bèn liên hệ với vài tài khoản marketing có quan hệ tốt với studio của mình, định bụng làm to chuyện này lên.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


