Bên ngoài phòng cấp cứu có rất nhiều người đứng chờ, nhưng phía sau lớp kính trong suốt lại khá vắng vẻ. Xem ra các bác sĩ đã dùng hết mọi biện pháp, giờ chỉ còn có thể để bà cụ thuận theo số trời mà ra đi.
“Cô gái này là ai?”
Thấy Cố Trạch dẫn theo một cô gái trẻ tóc vàng lên lầu, một người phụ nữ mặc bộ đồ công sở cao cấp may đo riêng lập tức lên tiếng, giọng điệu chẳng mấy thiện cảm.
“Ờ…”
Nguyên Y Y không khỏi cảm thán nguyên chủ đúng là chẳng có chút tiếng tăm nào. Dù sao làm tròn lên thì cô cũng được tính là người nổi tiếng mà, bị hỏi thẳng như vậy thật sự hơi đau lòng.
“Để cô ấy xem tình hình của bà nội.”
Cố Trạch chỉ trả lời ngắn gọn, sau đó bảo Nguyên Y Y mau thay đồ vô trùng.
“Cái gì? Anh nói con bé miệng còn hôi sữa này có thể cứu bà nội sao? Sao có thể được, chắc chắn là lừa đảo!”
Cố Tình chỉ thẳng ngón tay vào mặt Nguyên Y Y mà quát, dí đến mức cô phải lùi lại một bước.
“Nếu không có tác dụng, tôi sẽ tự xử lý.”
Cố Trạch cũng không tin Nguyên Y Y. Chỉ là bà nội đã đến lúc hấp hối, thân là cháu trai, anh nhất định phải thử hết mọi khả năng mới cam lòng. Nếu Nguyên Y Y thật sự là kẻ lừa đảo, anh chắc chắn sẽ khiến cô phải trả giá vì dám đùa giỡn với Cố gia.
“Mau lên đi, còn không cho tôi vào thì bà cụ nhà các người thật sự không còn nữa đâu.”
Nguyên Y Y không muốn khoản thù lao sắp tới tay lại bay mất. Người đang nằm trên giường bên trong rõ ràng đã bắt đầu hồn phách tiêu tán. Cơ thể chết mà hồn vẫn còn thì cô còn có thể biến người thành hoạt thi, nhưng nếu ngay cả hồn cũng tan mất thì thật sự hết cứu.
“Cô còn dám ăn nói xui xẻo như vậy!”
Cố Tình tức đến mức định xông tới tát Nguyên Y Y một cái.
“Im lặng.”
Cố Trạch kéo Nguyên Y Y sang một bên, lạnh lùng nhìn Cố Tình. Những người xung quanh lập tức im bặt, không ai dám tiếp tục làm ầm lên. Nhờ vậy, Nguyên Y Y mới thuận lợi bước vào phòng cấp cứu.
“Cô đây là…?”
Thấy có người đi vào, bác sĩ điều trị chính cũng không thể coi như không thấy, vội vàng tiến lên hỏi.
“Tôi đến cứu người!”
Nguyên Y Y không thành thạo chuyện cứu người bằng chuyện giết người, nhưng nguyên lý của sinh mệnh vốn dĩ rất thẳng thắn và đơn giản.
Con người sống được là nhờ sinh khí, khi chết sẽ bị tử khí mang đi. Mà cô lại có thể hấp thu tử khí. Chỉ cần hút sạch tử khí trên người bệnh nhân, sau đó dưỡng cơ thể cho tốt, kéo dài thêm vài năm tuổi thọ cũng không thành vấn đề.
“Nhưng mà…”
Trong mắt bác sĩ điều trị chính, Cố gia lúc này hoàn toàn là đang làm loạn. Cũng may Cố Trạch đã hứa nếu xảy ra chuyện sẽ không truy cứu bệnh viện, nhưng cô gái trẻ trước mặt thật sự có bản lĩnh nghịch thiên như vậy sao?
Nguyên Y Y chẳng quan tâm người xung quanh nhìn mình thế nào, cô chỉ quan tâm người có tiền sẽ trả cho mình bao nhiêu.
Cô đi tới bên giường bệnh, cầm lấy bàn tay gầy guộc của bà cụ, vận công bắt đầu hấp thu tử khí trên người bà.
Nhưng cơ thể của nguyên chủ chưa từng tu luyện, cho dù có nguyên thần cường đại của cô hỗ trợ, tốc độ hấp thu tử khí vẫn chậm đến đáng thương.
“Có kim không?”
Nguyên Y Y quyết định mở linh khiếu cho bệnh nhân để tử khí thoát ra nhanh hơn.
Nguyên Y Y gật đầu, nhưng trong lòng lại âm thầm thắc mắc: Châm cứu là cái gì? Kim bạc chẳng phải để thử độc sao?
“Mau, mau đi lấy một bộ kim bạc từ khoa Đông y tới đây!”
Bác sĩ điều trị chính lập tức sai người đi lấy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)