Giây tiếp theo, anh trầm giọng ra lệnh: “Quay đầu xe, bám theo chiếc đó.”
...
Bốn mươi phút sau, xe của Tô Nguyên Hề đỗ lại tại một nhà máy xử lý rác ở vùng ngoại ô.
Cô mở cửa xe bước xuống, tìm tới người phụ trách nhà máy, tha thiết giải thích mục đích của mình.
Không lâu sau, một chiếc xe rác được tách riêng đỗ ra bãi đất trống. Nhưng dù vậy, muốn tìm được món đồ của cô trong cả một xe rác thì quả là chuyện khó như mò kim đáy bể.
“Cô gái, mau tìm đi, chậm chút nữa là chúng tôi đem đi đốt hết đấy.” Người phụ trách tốt bụng nhắc nhở.
Dù mùi hôi thối nồng nặc xộc thẳng vào mũi, Tô Nguyên Hề vẫn không hề chần chừ, tiến thẳng về phía đống rác.
Phía sau vang lên tiếng bước chân dồn dập, cô như chẳng hề nghe thấy. Mãi đến khi cổ tay bị siết chặt bởi một lực mạnh, cô bị kéo quay người lại, trong tầm mắt là gương mặt của Dung Yến như từ trên trời rơi xuống.
Người đàn ông cúi mắt, nhìn chằm chằm vào ánh mắt lạnh hơn thường ngày của cô: “Em đang làm gì vậy?”
“Tôi làm rơi đồ, phải tìm lại.” Tô Nguyên Hề cố rút tay về, thử mấy lần đều không được: “Anh buông tôi ra.”
Sắc mặt Dung Yến lạnh lùng, lực tay càng siết chặt hơn: “Đây là bãi rác đấy, không thấy bẩn à?”
“Thì sao chứ?”
Tô Nguyên Hề cố gắng kiềm chế cảm xúc, khóe mắt phủ một lớp đỏ nhạt: “Anh đừng lo chuyện của tôi, thả ra!”
Trên đỉnh đầu bất chợt truyền đến một cảm giác ấm áp, lòng bàn tay đang nắm cổ tay cô chuyển xuống ôm lấy eo cô, tay còn lại xoa nhẹ lên mái tóc cô, giọng nói trầm thấp vang lên bên tai.
“Ngoan, nghe lời.”
Mùi hương gỗ lạnh thoang thoảng xộc lên mũi, mang theo một sức mạnh an ủi, làm dịu đi nỗi lo lắng trong lòng Tô Nguyên Hề.
Vì quá lo lắng nên cô thực sự đã hành động bốc đồng rồi.
“Tôi biết rồi.” Tô Nguyên Hề đáp lí nhí.
Dung Yến khẽ cong khóe môi, đưa tay gảy nhẹ một lọn tóc mềm, quấn vài vòng quanh đầu ngón tay rồi vén ra sau tai cô: “Muốn tìm đồ có nhiều cách, em thông minh như thế, nhất định phải làm khó chính mình sao?”
Nói xong, anh quay đầu dặn Chung Tự đang đứng phía sau: “Gọi thêm người đến.”
Không cần cô nói rõ, Dung Yến cũng đoán ra được nguyên nhân: “Có người gây rắc rối với em à?”
“Ừ.” Ánh mắt Tô Nguyên Hề thoáng lên chút lạnh lẽo: “Đợi tìm thấy rồi mới tính sổ với cô ta.”
Mục tiêu đã rõ ràng, đám vệ sĩ nhanh chóng đeo găng tay, bắt đầu hành động với tốc độ cao nhất.
Họ đổ hết các túi rác lớn nhỏ xuống đất, lục lọi kỹ từng món giữa đống hỗn độn.
Mùi hôi thối nồng nặc khiến người ta khó chịu, Chung Tự phải đưa tay che mũi, ngập ngừng hỏi: “Ngũ Gia, sáng nay ngài còn một cuộc họp, hay là để tôi ở lại trông chừng chỗ này?”
Dung Yến nghiêng đầu liếc anh ta một cái.
Chung Tự lập tức đổi lời: “Tôi sẽ báo lại cho mọi người dời sang chiều.”
Nghe được cuộc đối thoại của họ, ánh mắt Tô Nguyên Hề hơi dao động, vừa định mở lời thì giọng Dung Yến đã vang lên sát bên tai cô.
“Không lo buổi bảo vệ tốt nghiệp sao, không sao à?”
Tô Nguyên Hề hơi ngạc nhiên: “Anh làm sao biết?”
Dung Yến giơ tay lên xoa nhẹ lên tóc cô lần nữa, động tác vô cùng dịu dàng: “Em có thể hiểu là... tôi đủ quan tâm đến em.”
Sâu trong lòng như có một sợi dây mỏng manh bị đánh động, Tô Nguyên Hề không né tránh. Khóe mắt liếc thấy chiếc xe thương vụ dừng không xa, cô không khỏi hiểu ra: “Trước đó suýt nữa tôi đâm phải... là xe của anh à?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



