Trợ lý Chung Tự từ xa bước đến, đưa điện thoại cho anh: “Ngũ Gia, camera giám sát ở nhà xe bệnh viện đã được khôi phục.”
Dung Yến không đưa tay nhận, ngậm điếu thuốc, liếc xéo Chung Tự một cái.
Chung Tự bị nhìn đến tê da đầu, vội giải thích: “Đoạn có mặt cô Tô, tôi cũng trích xuất ra rồi.”
Bốn phút đó là khoảng thời gian vàng để cứu sống bệnh nhân vừa ngưng tim.
Ngay sau khi phá cửa xe, Tô Nguyên Hề đã lập tức gọi vào đường dây cấp cứu nội viện, nhờ vậy bà cụ Dung được đưa ra khỏi xe nhanh chóng và chuyển thẳng vào phòng cấp cứu.
Suốt quá trình đó, cô vẫn luôn quỳ rạp, bình tĩnh và thuần thục ép tim.
Dung Yến dán mắt vào màn hình không rời, trong đôi mắt tối sẫm thoáng hiện nét dịu dàng khó nhận ra.
Thấy vậy, Chung Tự thầm thở phào nhẹ nhõm.
Video giám sát đó anh ta đã xem rồi, không thể không nói biểu hiện của cô Tô này thể hiện một bản lĩnh vượt xa độ tuổi.
Hơn nữa...
Chung Tự liếc trộm vết bầm nơi khóe môi Dung Yến. Tối qua nghe mấy vệ sĩ kể lại, vết thương đó rất có thể do chính cô Tô gây ra.
Phải nói là quá ngầu luôn!
“Chuyện hôm nay điều tra xong hết rồi chứ?” Dung Yến ném trả điện thoại.
Chung Tự nghiêm mặt, đáp: “Buổi trưa bà ấy đột nhiên đau tức ngực, uống thuốc xong vẫn không đỡ nên mới bảo người đưa đến bệnh viện kiểm tra. Lúc đó đi cùng còn có hai vệ sĩ, nhưng họ đã bị xử lý từ nửa đường, nên tài xế mới có thể khóa trái bà ấy trong xe, cố ý dựng hiện trường giả như là tai nạn.”
Ngừng một chút, sắc mặt Chung Tự trở nên nghiêm trọng: “Chuyện này, e rằng không thoát khỏi liên quan đến Tứ Gia.”
Dung Yến cười khẩy một tiếng, giọng đầy khinh miệt: “Nói anh ta ngu, quả thật là ngu đến không còn thuốc chữa.”
"Hiện tại bà ấy cần phải phẫu thuật, phía nhà họ Dung chắc cũng khó mà giấu được chuyện này."
"Tìm người canh chừng cho kỹ." Dung Yến phủi tàn thuốc trên tay áo, rồi dí tắt điếu thuốc, "Ai đến cũng không được cho vào."
Chung Tự lên tiếng nhận lệnh, liếc nhìn về phía phòng bệnh, định nói lại thôi: "Ngũ Gia, vậy anh cũng không vào thăm bà cụ một chút sao?"
Trong bảy người trẻ của thế hệ này nhà họ Dung, người mà bà cụ Dung thương yêu nhất chính là Ngũ Gia.
Nhưng từ trước đến nay, cho dù bà cụ có thiên vị thế nào, thái độ của Ngũ Gia vẫn luôn lạnh nhạt như không.
Thậm chí, anh chẳng hề có chút cảm tình nào với bất kỳ ai trong nhà họ Dung.
Dung Yến quay đầu lại, đôi mắt đen sâu thẳm dần thu lại, dù không nói một lời, nhưng khí tức áp bức toát ra khiến người ta khó mà thở nổi.
...
Chuyện cứu người, Tô Nguyên Hề cũng nhanh chóng quên mất.
Sáng hôm sau, khi cô đang ngồi trước máy tính sửa luận văn tốt nghiệp thì nhận được cuộc gọi từ viện trưởng Triệu.
"Hề Nhi, thầy nghe Trình Mạch Bạch nói, hôm qua bà cụ nhà họ Dung bị nhồi máu cơ tim, là em đưa vào cấp cứu à?"
Tô Nguyên Hề mở loa ngoài, đặt điện thoại sang một bên: "Là em."
"Vậy... em quen với người đó à?"
Tay Tô Nguyên Hề đang gõ bàn phím khựng lại: "Thầy nói là Dung Yến?"
"Ừ, em không biết đâu, sáng nay người đó bất ngờ tài trợ cho dự án nghiên cứu của thầy mười triệu." Giọng viện trưởng Triệu mang theo chút lo lắng, "Số tiền này thầy có nhận hay không thì đều là vấn đề cả."
Mười triệu chẳng đáng là bao so với tài sản của Dung Yến, nhưng với bệnh viện mà nói, đúng là một khoản không nhỏ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



