Cô đảo mắt nhìn quanh một lượt, không thấy anh trong sảnh tiệc, đành bước ra ngoài tìm.
Cô đi khắp nơi, từ tầng mười chín của khách sạn xuống tận bên ngoài, cuối cùng cũng tìm thấy anh ở gần bãi đỗ xe.
“Đường Ngu.” Mắt cô sáng lên, khẽ gọi tên anh rồi bước nhanh tới.
Đường Ngu khựng lại, quay người nhìn cô, giọng nói dịu dàng ấm áp: “Sao vậy? Có chuyện gì à?”
Cố Tri Nam đứng trước mặt anh, mùi hương trầm ấm từ người anh phảng phất quanh mũi, cô hơi ngẩng đầu, giọng nhẹ nhàng: “Tự nhiên em nhớ ra, em vẫn chưa cảm ơn anh.”
“Không sao, chỉ cần em không sao là được rồi.” Anh mỉm cười, đường nét cứng cáp dưới ánh đèn vàng trở nên dịu dàng hơn hẳn, đôi mắt đen sâu thẳm như chứa cả dải ngân hà, lấp lánh rực rỡ.
Cố Tri Nam khẽ cong môi, hai tay giấu ra sau lưng, lại tiến thêm một bước, gần như chạm vào người anh, mỉm cười nói: “Nếu em nói là em có chuyện thì sao?”
Đường Ngu hơi nhíu mày, giọng có chút căng thẳng: “Em sao vậy? Có chỗ nào không khỏe à?”
Chỉ cần liên quan đến Cố Tri Nam, người đàn ông vốn điềm tĩnh ấy đã rối loạn.
Cố Tri Nam lắc đầu, dịu dàng đáp: “Không phải chuyện đó.”
Đường Ngu im lặng một lúc, như đang chờ cô nói tiếp.
“Đường Ngu.” Cô khẽ mở môi, giọng mềm mại như nước: “Anh có thể cho em cách liên lạc với anh không?”
Ngón tay Đường Ngu khựng lại, trong lòng bỗng dâng lên một niềm vui sướng gần như điên cuồng.
Anh siết nhẹ đầu ngón tay đang run, mỉm cười, ánh mắt sâu thẳm sáng rực, giọng dịu dàng: “Được.”
Nói rồi, anh nhận điện thoại từ trợ lý bên cạnh: “Em trông không giống người mang theo điện thoại, hay là em đọc số cho tôi đi.”
Nghe vậy, Cố Tri Nam không khỏi cảm thán, anh đúng là người tinh tế.
Cô bật cười, dứt khoát đọc số điện thoại của mình.
Ngón tay thon dài của Đường Ngu gõ từng con số một cách trật tự trên màn hình, đến khi nhập xong số cuối cùng, hai chữ to hiện lên trên màn hình, Nam Bảo.
Ánh mắt anh vẫn bình thản, khẽ nghiêng màn hình đi một chút, không để ai nhìn thấy hai chữ ấy.
“Tôi lưu rồi.” Anh chậm rãi ngẩng đầu, giọng nhẹ nhàng.
Cố Tri Nam nhìn vào ánh mắt dịu dàng của anh, khẽ cong môi, hỏi: “Hôm nay sao anh biết em bị bắt cóc vậy?”
Đường Ngu im lặng một lúc, giọng trầm hơn khi nãy: “Chỉ là trùng hợp thôi.”
Cố Tri Nam gật đầu, không nghi ngờ, lại hỏi tiếp: “Đường Ngu, anh sẽ gọi cho em chứ?”
Đường Ngu bật cười, cố kiềm chế ham muốn chạm vào cô, giọng ấm áp: “Sẽ.”
Nụ cười của anh thật đẹp, đôi môi gần như hoàn hảo vẽ nên một đường cong nhẹ, như vầng trăng khuyết giữa đêm, vừa mê hoặc vừa cuốn hút.
Cố Tri Nam nhìn đến ngẩn người, cô chậm rãi đưa tay lên, như bị mê hoặc mà chạm nhẹ vào khóe môi anh, trong đôi mắt long lanh ánh sáng có thứ cảm xúc khó gọi tên đang dần lan rộng.
“Đường Ngu.” Cô khẽ gọi tên anh, giọng hơi khàn nhưng lại dịu dàng đến lạ: “Cười nhiều lên một chút nhé, anh cười lên thật sự rất đẹp.”
Gió mây quang đãng, dáng vẻ như ngọc, khí chất như lan.
Dù là kiếp trước hay kiếp này, cô vẫn luôn yêu nụ cười của anh như vậy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
