Môi của Khương Diêu Chi đã bị cô ta cắn đến bật máu, bàn tay siết chặt thành nắm đấm, móng tay cắm sâu vào da thịt nhưng cô ta chẳng cảm thấy đau, chỉ hận không thể giết chết Cố Tri Nam, người đã xé nát giấc mộng công chúa của mình.
Nhưng cô ta không thể làm gì, thậm chí dưới ánh mắt sắc lạnh của Đường Ngu, cô ta cũng không dám nhúc nhích!
Đường Ngu là cái tên nổi danh khắp Đế Đô, mới hai mươi hai tuổi đã có thủ đoạn khiến bao ông lớn trong giới kinh doanh phải e dè.
Có người nói anh ôn hòa như ngọc, là một công tử cao quý, luôn giữ khoảng cách vừa đủ với mọi người, lịch thiệp mà xa cách.
Cũng có người nói anh tàn nhẫn vô tình, là một kẻ máu lạnh giết người không chớp mắt, đối với kẻ thù thì ra tay không chút nương tay.
Thậm chí còn có lời đồn, từng có người tận mắt chứng kiến anh lột da một người đàn ông sống sờ sờ, động tác thuần thục, không hề run sợ.
Tin đồn về anh nhiều vô kể, thật giả khó phân, nhưng có một điều chắc chắn, trên đời này, không ai dám chọc giận anh dù chỉ một chút!
Khương Diêu Chi bất ngờ quỳ sụp xuống đất, vội vàng túm lấy ống quần của ông Cố, nước mắt như mưa, trông vô cùng đáng thương: “Ông ơi, ông ơi, cháu không cố ý đâu, cháu không hề muốn làm chị bị thương, cháu chỉ sợ chị không cho cháu nhận tổ quy tông thôi, cháu thề là cháu không có ý làm hại chị ấy.”
Cô ta đúng là khôn ngoan, biết rõ người đang nắm quyền trong nhà họ Cố hiện giờ là ông Cố, Cố Tu Nhiên.
Chỉ tiếc là ông Cố vẫn luôn im lặng từ đầu đến giờ, lại chẳng hề có ý định bao che cho cô ta.
Ngay từ khi buổi tiệc vừa bắt đầu, ông đã nhận được tin nhắn báo bình an từ Cố Tri Nam, cũng biết trước sẽ có chuyện ngoài dự đoán xảy ra.
Nếu không phải Cố Tri Nam dặn đi dặn lại rằng không được can thiệp thì ngay khi đoạn ghi âm được phát ra, ông đã ra tay xử lý cặp mẹ con độc ác này rồi.
Ông trừng mắt giận dữ, như tránh rắn rết mà hất Khương Diêu Chi sang một bên, quát lớn: “Đồ súc sinh! Nam Nam mà cũng là người các người dám động vào sao? Nếu không phải Nam Nam sống chết cầu xin ta, bảo ta cho con hoang như cô nhận tổ quy tông, cô nghĩ ta sẽ đồng ý à? Đồ không biết điều, chết cũng không đáng tiếc! Ta nói cho cô biết, chỉ cần ta còn sống, cô và mẹ cô đừng hòng bước chân vào cửa nhà họ Cố!”
Những lời này chẳng khác nào tuyên án tử cho hai mẹ con.
Khương Vân Thiều khóc lóc bò đến trước mặt ông, gào lên: “Bố, bố nghe con giải thích, không phải như vậy đâu!”
Cố Tu Nhiên hừ lạnh một tiếng, phất tay, ánh mắt đầy khinh bỉ và chán ghét: “Một kẻ dám mưu hại Nam Nam mà cũng xứng gọi ta là bố? Người đâu, lôi bọn họ ra ngoài, ta không muốn nhìn thấy họ thêm một giây nào nữa!”
Tiếng khóc lóc của hai người phụ nữ dần xa dần.
Cuối cùng căn phòng trở nên yên tĩnh, một màn kịch lố bịch cũng kết thúc tại đây. Các vị khách thấy vậy thì lần lượt chào hỏi rồi rời đi.
Cố Tu Nhiên tuổi đã cao, sau một trận tức giận thì cảm thấy vô cùng mệt mỏi. Ông nhìn Cố Tri Nam, trầm giọng nói: “Nam Nam, chúng ta về nhà thôi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
