Lạc Ly cho là bọn họ đã quên chuyện này. Hiện tại xem ra bọn họ vẫn nhớ, chỉ là không coi mình ra gì mà thôi.
Lạc Ly cười hắc hắc, nói: “Chuyện cũ nhiều năm trước rồi, ta đã quên lâu rồi, không ngờ ngươi vẫn còn nhớ, đó chỉ là chuyện nhỏ mà thôi.”
Xương Ngọc Chân nhân nịnh hót nói: “Tiền bối yên tâm, chuyện năm đó là chúng ta đuối lý, tiền bối, Xương gia chúng ta nhất định bồi thường ngài! Xương gia chúng ta tuy chỉ là một gia tộc tu tiên nho nhỏ thế nhưng chúng ta lập nghiệp bằng hải vận, vẫn có ba phần của cải!”
Có người lặng lẽ liên lạc Hàn Ngưng Chân quân:
“Hàn Ngưng, Hàn Ngưng!”
“Ta là Thần Hạc, Vạn Tướng tông Thần Hạc, khoan hãy nói, muốn nói gì thì hãy qua bên này đã!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


