Chu Nghĩa Vân ra tay dứt khoát, ban xuống thông báo: Năm nay thuế má sẽ giảm bớt một phần so với năm ngoái. Sau đó, nghe theo lời đề nghị của Liễu Nhứ, hắn bắt đầu áp dụng chế độ tố giác. Dân chúng các thị trấn cũng có quyền được nói ra sự thật. Không có học vấn cũng chẳng sợ, mỗi khu vực sẽ có vật đại diện bằng các loại hoa, cây cối. Cứ việc bỏ vào thùng đặt trước nha môn của Tuần Phủ, nếu xác minh đúng sự thật sẽ được giải quyết tận tình, kẻ sai phạm sẽ bị trừng phạt đích đáng.
Chép xong thư mật báo, Chu Nghĩa Vân vội vàng nói với Liễu Nhứ: "Hai tên đó trong phủ tra ra mấy vạn lượng bạc trắng, còn giàu hơn cả ta nữa. Cái hậu viện của chúng mĩ thiếp thành đàn, ngươi xem gia nhi đối với ngươi toàn tâm toàn ý, ngươi cứ âm thầm mà vui đi."
Hắn lại thì thầm nhỏ nhẹ với Liễu Nhứ: "Gia nhi đã tích cóp được năm ngàn lượng, gửi thư cho phụ hoàng, coi như gia nhi tự thưởng, ha ha!"
Liễu Nhứ liếc mắt nhìn hắn một cái: "Không sợ phụ hoàng trách tội?"
Chu Nghĩa Vân hai mắt trừng trừng: "Ba năm đều không có thu nhập, còn không thể bằng bản lĩnh kiếm ít tiền sao?"
Thấy Liễu Nhứ cảm xúc không tốt lại hỏi: "Nhứ nhi làm sao, chỗ nào không thoải mái?"
Liễu Nhứ lắc đầu: "Buồn bực."
"Thế thì gia nhi dẫn ngươi đi mã trường xem một chút?" Đề nghị này được sự nhất trí, liền chuẩn bị xuất phát.
Giữa hai ngọn núi, địa thế bằng phẳng, cỏ cây tươi tốt, lúc này cỏ xanh mướt như thảm, thật sự là nơi lý tưởng để ngựa sinh sản và trú ngụ. Liễu Nhứ đứng ngoài trường, nghe tiếng ngựa hí phấn chấn lòng người, thưởng thức "vẻ đẹp" của những con ngựa này: thân hình cân đối, tráng kiện rắn chắc, khỏe mạnh phiêu hãn. Nếu như thống khoái trên chiến trường cưỡi chiến mã này, chỉ điểm giang sơn, ra lệnh, thật sự là uy phong đến cực điểm. Trời tựa khung lều, lồng che phủ khắp nơi, trời xanh mịt mờ, đồng nội mờ mịt, gió thổi cỏ thấp thoáng thấy bò dê, thật đẹp.
Liễu Nhứ vui sướng hỏi Chu Nghĩa Vân: "Cái này nhưng không chỉ trên trăm con đi."
Chu Nghĩa Vân lắc đầu: "Làm sao có thể để người ngoài hiểu rõ, ngươi thấy nơi này không tệ chứ, Nhứ nhi?"
"Phụ thân, người xem đó là Tiểu Trụ Tử của con, là Thiết Trụ đưa cho con đó." Bao Bao chỉ vào một con ngựa con toàn thân đỏ chói giới thiệu.
Liễu Nhứ không hiểu làm sao: "Nơi này rốt cuộc thuộc về ai nha?"
Chu Nghĩa Vân cười ha hả: "Đương nhiên thuộc về gia nhi, Trần Thiết Trụ thích Bao Bao nên tặng một con Tiểu Mã thể hiện lòng trung thành, gia nhi đương nhiên ân chuẩn rồi. Vương Phàm các ngươi đi bắt chút dã vật về đây, hôm nay chúng ta ngồi xuống đất mà ăn. Nhứ nhi, có muốn cùng gia nhi đi xem mấy lão binh kia không?"
"Ngươi đi đi, ta muốn ở đây nghỉ ngơi một lát."
Chu Nghĩa Vân đi ngang qua mã trường sang bên kia, nghe nói đó là nhóm lão binh đầu tiên đóng quân, trước kia điều kiện không cho phép, liền nhường vị trí cho những tân binh này, ẩn mình ở đây trông ngựa tự lập sống lại. Liễu Nhứ đặt tay sau đầu, nằm ngửa trên cỏ. Dưới cùng một bầu trời nhưng cảnh còn người mất.
Nếu kiếp trước có người nói cho hắn, hắn sẽ khuất phục dưới một người đàn ông khác hơn nữa vì hắn sinh con, hắn chắc chắn sẽ trực tiếp ném vỡ đầu đối phương. Những ngày sống trên lưỡi dao, mỗi ngày lo lắng bất an, buồn bực không vui, đánh không ra được những nỗi lo, niềm vui duy nhất chính là hàng năm quyên tiền cho cô nhi viện, từ những người xa lạ đó mà có được hy vọng. Một mình đi trong đêm đen, thấy không rõ con đường phía trước, đi con đường nào? Ngày nào đó, trái tim cô tịch xuất hiện một ngọn đèn chiếu sáng, dẫn dắt mình có được một gia đình.
Nơi này tranh đấu gay gắt, tấc đất tất tranh, lại có thể vui vẻ tự tại, không còn một mình một người ngồi dưới tinh không, nhìn lên tinh không chờ đợi ảo ảnh hư hoa sẽ xuất hiện. Mỗi khi đêm khuya đến, có người lặng lẽ bầu bạn bên cạnh, bình bình phàm phàm lại thật sự, mặc kệ có phải hay không bị chinh phục, đều nương tựa lẫn nhau, tin tưởng lẫn nhau.
Liễu Nhứ quay đầu nhìn Bao Bao đang ngồi bên cạnh ngẩn ngơ bện vòng cỏ, nửa ngồi khẽ hôn khuôn mặt nhỏ nhắn của nhóc. Bao Bao nheo mắt cười, vươn bàn tay nhỏ vòng quanh cổ Liễu Nhứ, ha ha cười. Liễu Nhứ vỗ lưng nhóc, quyết định cứ như vậy đi.
Qua tháng Mười Một, thời tiết phía đông rõ rệt bắt đầu chuyển lạnh. Liễu Nhứ với cái bụng bầu sáu tháng đứng ở cửa sương phòng, nghe tiếng đọc sách thanh thúy, leng keng, dường như đã thành thói quen của hắn.
"Chủ tử sao ngài lại đứng ở cửa? Cũng không mặc thêm chút nào coi chừng cảm lạnh." Tiểu Nha cầm lấy áo khoác lông dài phủ lên vai Liễu Nhứ: "Chủ tử, vào phòng đi."
Liễu Nhứ quay đầu nhìn thoáng qua chậu than trong phòng: "Tiểu Nha đem cái chậu than đó cầm đến học đường đi, ta không thở nổi." Cơ thể gánh nặng, tâm tình cũng bị ảnh hưởng. Nơi này không thể so với ở kinh thành, mùa đông rét lạnh phải kéo dài mấy tháng, than dù không có khói nhưng Liễu Nhứ vẫn cho rằng điều này có ảnh hưởng đến thai nhi trong bụng, không muốn ở lâu.
"Giường sưởi? Lão nhân chưa từng nghe nói qua, Liễu chủ tử cái này thật sự có thể dùng sưởi ấm qua mùa đông sao?" Liễu Nhứ tại khi ông tiến vào ngồi xuống, liền đem những hiểu biết hữu hạn của hắn về giường sưởi kể ra hết, nhưng Sơ lão chưa bao giờ nghe nói.
"Cụ thể ta cũng không thực sự hiểu rõ, vậy thế này đi, ngày mai tìm vài lão binh, các ngài cùng nhau mày mò, ngay trong phòng ta đây là được. Hiểu rõ rồi cũng coi như một nghề, là dạy hay truyền lại thì các ngài tự mình tính toán."
Sơ lão vui mừng vỗ đùi: "Này tốt, này tốt, tạ Liễu chủ tử. Lão nhân ta không trồng trọt được gì, mày mò mấy thứ này còn có thể ra tay. Có Liễu chủ tử ở bên chỉ đạo, nhất định thành công, nhất định thành công."
Lại cùng Liễu Nhứ thuật một ít chuyện thường ngày, mang theo hai con thỏ rừng vui tươi hớn hở ra cửa.
Tiểu Nha thu dọn sương phòng chuẩn bị chuyển đến chính phòng. Mở tủ quần áo cười nói: "Bà tử trong viện đều hâm mộ tình cảm của gia nhi và chủ tử đó, ngài nhìn kìa, quần áo xếp chồng lên nhau..."
"Băng!" một tiếng ngắt lời hắn, Liễu Nhứ bước nhanh ra khỏi cổng viện, nhìn về phía binh doanh, ngẩng đầu phân phó những người đang đi ra khỏi phòng: "Đào Diệp, Tiểu Nha các ngươi cùng bà tử mau chóng đưa bọn nhỏ về nhà."
Lại ra hiệu cho thị vệ thân cận Sử Giáp: "Đi binh doanh tìm hiểu một phen."
"Chủ tử, ngài một mình..."
"Nhanh đi." Liễu Nhứ nhíu mày: "Lúc nào còn để ý mấy chuyện này, lập tức đi kiểm tra xem có tình hình gì bên địch không."
Trong Đông Chu doanh, Chu Nghĩa Vân một chân đạp Trần Thiết Trụ: "Ngươi nha không muốn sống nữa sao, nếu không phải Vương Phàm kịp thời ném ra bình, doanh trại đã bị ngươi nổ tung rồi!"
Trần Thiết Trụ vẻ mặt thảm thiết: "Thập Nhất hoàng tử, ta... Ta chỉ là không tin cái bình đó lợi hại như vậy, cho rằng Vương Phàm chém gió, liền... liền muốn thử xem."
Chu Nghĩa Vân giận dữ: "Ngươi cứ như vậy thử sao? Mấy ngày nay cho các ngươi ném đá đều ném phí hoài sao? Ngươi bưng cái bình ngây ngô đứng ở đó, tính toán muốn tự sát hay là chết kiểu ngũ mã phanh thây hả?"
Chưa hết giận lại đạp một cước: "Vác đất đi! Còn lại nửa tháng doanh trại không xây xong, ngươi liền đi cho ngựa ăn đừng rời núi nữa, cút!"
Trần Thiết Trụ nghẹn họng, lúc đi còn vác Bao Bao trên vai, tìm chỗ không người mà cầu an ủi.
Sử Giáp tiên phong cột ngựa vào cây, rón rén đi về phía doanh trại, không người gác cổng doanh trại càng khiến hắn cảnh giác, nắm chặt phối kiếm trong tay, rướn cổ nhìn vào trong viện.
"Ai? Ra đây!"
Bị coi là đối tượng khả nghi, Sử Giáp nhìn thấy Chu Nghĩa Vân hoàn hảo vô khuyết, nước mắt "phụt" ra: "Gia nhi, người muốn dọa chết nô tài sao? Chủ tử sai nô tài đến tra xét xem có quân địch đến phạm không."
Chu Nghĩa Vân gân xanh nổi lên: "Về sau heo trong doanh đều khiến Trần Thiết Trụ nuôi, đi, về doanh trại!"
Liễu Nhứ cùng mấy ca nhi đã đưa con về phủ đang sốt ruột chờ tin tức ở cổng doanh trại. Nhìn thấy ngựa từ xa đến gần, hắn mới thả lỏng, đỡ bụng dựa vào tường, xem ra là một phen sợ bóng sợ gió.
Chu Nghĩa Vân xuống ngựa ôm lấy Liễu Nhứ, nhẹ nhàng vỗ lưng hắn dỗ dành: "Không có việc gì, không có việc gì đâu, là tên Trần Thiết Trụ đó gây chuyện thôi. Về phòng nghỉ ngơi đi, sợ hãi rồi."
Chu Nghĩa Vân dưới sự dẫn dắt của Tiểu Nha đỡ Liễu Nhứ vào chính phòng. Dàn xếp xong, hắn hỏi: "Nhứ nhi, sao lại chuyển đến chính phòng rồi?"
Liễu Nhứ uống một chén nước ấm an ủi: "Ta muốn xây giường sưởi. Qua một đoạn thời gian trời giá rét sợ mấy ca nhi chịu không nổi, Bao Bao còn nhỏ như vậy đông lạnh hỏng người thì biết làm sao."
"Giường sưởi là vật gì?" Nghe Liễu Nhứ lại nói một lần về công hiệu chống rét của giường sưởi, Chu Nghĩa Vân trừng lớn hai mắt: "Ngươi biết xây sao?"
"Ta chỉ là nghe nói thôi. Ngày mai ngươi tìm vài lão binh đến cùng Sơ lão cùng nhau mày mò làm đi. Có được hay không còn chưa nói chắc, cũng làm cho bọn họ hiểu rõ một điều, già yếu bệnh tật không có nghĩa là không thể làm gì khác."
Hắn đưa chén nước cho tiểu binh của Chu Nghĩa Vân sau đó còn nói: "Chuyện này ngươi chỉ việc tìm người chứ đừng quản những cái khác, thành công cũng là việc của họ."
"Nghe lời ngươi, căn phòng này lớn hơn sương phòng nên lạnh hơn, gia nhi sai Tiểu Nha lại lấy vài cái chậu than đến nhé?"
"Đừng, nóng quá."
"Nóng? Gia nhi lát nữa tìm đại phu đến xem một chút."
Hắn cẩn thận nhìn mặt Liễu Nhứ, thương tiếc nói: "Gia nhi thấy ngươi gầy đi không ít, đợi đoạn thời gian này yên tĩnh xuống, mỗi ngày ở trong doanh trại cùng ngươi."
"Xí, chỉ giỏi nói lời hay, không phải muốn cùng Lưu Hi đi xem xét thu thuế sao?"
"Ha ha, gia nhi thấy việc này mình biết ít lắm, tự mình đi xuống xem xem cũng có thể lý giải rõ ràng một ít."
Liễu Nhứ kéo bàn tay có vết chai mỏng của hắn: "Không sợ mất mặt sao?"
"Sợ cái gì? Mấy kẻ không hiểu mà giả vờ hiểu còn không bằng gia nhi đâu. Hiện tại đồ ăn ở đây cũng ít, gia nhi lại tìm cho ngươi chút đồ khác ăn, miễn cho ngươi nuốt không trôi, sửa sang lại một chút, khẩu vị cũng sẽ biến tốt."
Liễu Nhứ từ khi mang thai đến nay, sáng tối thất thường, có một đoạn cực thích ăn thịt, bất kể loại nào ai mang đến cũng không từ chối, hiện tại bắt đầu mùa đông lại muốn ăn rau xanh. Việc này lại khiến một đám người khó khăn, Sơ lão giúp xây một nhà trồng rau xanh, ăn thì ăn được nhưng chỉ có một vài loại, khẩu vị giảm sút, người cũng gầy đi không ít. Liễu Nhứ cũng phiền lòng, biết rõ loại này là cố ý gây sự, nhưng cái cơn thèm này chính là không thể nào kìm lại được.
"Không cần, qua đoạn này về sau ta không sinh nữa. Ngươi nhìn ta bây giờ yếu ớt, thật phiền. Ngươi cũng đừng mỗi ngày nhìn chằm chằm ta, quan tâm Bao Bao nhiều hơn, đừng phân biệt đối xử."
"Gia nhi đều nghe lời ngươi." Liễu Nhứ mỉm cười nghĩ đến câu: "Trời đất bao la, dựng phu lớn nhất" thật sự không giả.
Sau khi vào đêm, Bao Bao cuộn tròn trong lòng Liễu Nhứ sưởi ấm, ngoài chăn chỉ lộ ra cái đầu nhỏ, bàn tay nhỏ gõ vào bụng Liễu Nhứ, lát thì vỗ bên này, lát thì vỗ bên kia, thỉnh thoảng thai nhi cử động liền có thể khiến nhóc vui vẻ một lúc lâu, nói thẳng đệ đệ muội muội thích nhóc, đang chào hỏi nhóc, tự chơi tự vui một lát, cẳng chân dùng sức cọ cọ ghé vào vai Liễu Nhứ: "Thiết Trụ nhờ Bao Bao cầu cha nói vài câu lời hay cho hắn."
Đối với hành động "dũng cảm chứng thực, cẩn thận nghi ngờ" của Trần Thiết Trụ, Liễu Nhứ cũng không biết nên khóc hay cười: "Bao Bao, chớ vì điều nhỏ mà phạm sai, phụ thân con xử phạt là đúng rồi."
"Nhưng mà Thiết Trụ hắn không muốn nuôi heo."
"..."
Liễu Nhứ chỉ dùng một câu: "Ngươi khiến cái gã quê mùa đó nuôi heo, ngươi không sợ heo phát điên sao?" Đã thành công giải cứu Trần Thiết Trụ đang sắp rơi vào hố lửa. Hắn giơ ngón cái lên với Bao Bao: "Cha ta thật sự giống như là thần nhân vậy."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
