Chu Nghĩa Vân phủi phủi áo dài dính bùn đất, cười nhìn người đến: "Lưu huyện lệnh mấy tháng không gặp, hôm nay lại rảnh rỗi đến thăm gia nhi sao?"
"Lưu Hi bái kiến Thập Nhất hoàng tử."
"Được rồi, được rồi, vào nói đi." Chu Nghĩa Vân ngồi trên ghế dũng cảm bưng bát trà uống một ngụm, ra hiệu cho một tiểu binh: "Đi gọi Vương Phàm cùng Trần Thiết Trụ đến đây."
Hai người bước vào doanh trại, Vương Phàm đứng thẳng phía sau Chu Nghĩa Vân, còn Trần Thiết Trụ sướng cổ họng gào khan: "Ôi trời, ngươi tới sao không nói với ta một tiếng." Hắn vỗ vai đối phương, Lưu Hi vội vàng kéo hắn ngồi xuống ghế, cắt ngang lời muốn ôn chuyện của hắn.
Chu Nghĩa Vân thanh thanh cổ họng: "Lưu huyện lệnh có chuyện gì tìm gia nhi?"
Lưu Hi đứng lên thi lễ: "Thập Nhất hoàng tử, hạ quan chuyến này có một chuyện muốn thỉnh giáo, không biết ngài đối với việc thu thuế lương thựcnăm nay thấy thế nào?"
Chu Nghĩa Vân nghẹn họng nhìn trân trối, không đáp được lời. Trần Thiết Trụ phản ứng trước: "Cái tên chó má Tri Phủ đó có phải lại giở trò gì kh ông?"
"Kể cho gia nhi nghe một chút." Chu Nghĩa Vân lặng lẽ thả lỏng, vấn đề thu thuế này thật không phải sở trường của hắn, vừa hỏi thì ba điều không biết gì cả. Nếu không phải Trần Thiết Trụ nói tiếp, thật sự không thể đưa ra ý kiến.
"Hôm qua hạ quan nhận được thông lệnh, mấy tháng sau lương thuế sẽ dựa theo đầu người để tính, nếu ấn theo pháp này thuế thu sẽ tăng thêm hai phần so với năm ngoái."
Chu Nghĩa Vân giận dữ nói: "Tên vương bát đản nào định ra?"
"Đông Chu Tri Phủ Chung Lập." Lưu Hi cung kính trả lời.
Chu Nghĩa Vân đi vòng quanh trong doanh trại: "Hắn không biết bổn hoàng tử đi đến..."
Giọng hắn đột nhiên ngừng lại, hắn ngồi trở lại ghế. Hạ phóng (bị giáng chức) mang binh là thưởng hay phạt, là muốn thăng chức hay lưu đày thì người ngoài cũng không biết. Không đặt hắn vào mắt cũng là chuyện có thể hiểu được. Hiện tại nghĩ lại Lưu Hi có thể chủ động đến phản ứng, thật sự là cho đủ mặt mũi.
Ngay lúc Trần Thiết Trụ nóng nảy vò đầu bứt tai, Chu Nghĩa Vân nói lời sắc lạnh: "Lưu Hi, ngươi có biết vu hãm mệnh quan triều đình là tội gì không?" Hắn nâng tay ngăn Trần Thiết Trụ đang muốn tiến lên biện bạch, chỉ nhìn chằm chằm Lưu huyện lệnh đang quỳ xuống, chờ đợi hắn tự biện.
"Bẩm Thập Nhất hoàng tử, bản quan cũng không vu cáo. Bao năm qua đến thông lệnh hạ đạt cũng có lưu giữ, các hạng văn thư cũng được liệt kê cùng trong danh sách. Các loại văn lịch (văn bản ghi chép) đều có Tri Phủ quan ấn làm chứng."
"Lưu huyện lệnh quả thật cao minh, mọi thứ đều đã chuẩn bị chu đáo, chỉ còn chờ gia nhi ra tay thôi, đúng không, chỉ chờ Thập Nhất hoàng tử đây?" Hắn đập bàn cười sảng khoái: "Cái công này mà bổn hoàng tử tự mình làm thì e là không ổn rồi. Nộp thuế còn mấy tháng nữa mới đến hạn, vậy ngươi cứ viết đơn kiện rồi mang theo thư của bổn hoàng tử cùng vật chứng, phái một người đáng tin cậy phi ngựa nhanh nhất đưa về kinh đô tìm Thập hoàng tử đương triều. Ngươi tiếp xúc với bổn hoàng tử hẳn là không còn ai khác trong doanh trại biết nữa đâu nhỉ?"
"Hạ quan mỗi lần đến đều đã xử lý ổn thỏa rồi ạ."
"Bổn hoàng tử còn có một chuyện muốn ngươi tiến hành. Ngươi phụ trợ Vương Phàm và những người khác chia ba đường, lấy thân phận dân chúng tiến hành thu mua. Cụ thể cần vật gì Vương Phàm sẽ báo cho ngươi."
Rồi sau đó chính sắc nhắc nhở: "Ngươi thông minh như vậy hẳn là biết khi làm việc này, phải tránh tai mắt người khác chứ."
"Hạ quan định ghi nhớ trong lòng."
Trần Thiết Trụ ngón tay điểm vào chính mình, mắt lộ vẻ lấy lòng. Chu Nghĩa Vân vỗ vỗ đầu hắn: "Đợi một chút, đừng sốt ruột. Về sau không thể thiếu ngươi. Các ngươi cứ bận việc của mình đi, gia nhi cũng về trước đây."
Nhìn Chu Nghĩa Vân đi ra khỏi đại môn doanh trại, Lưu Hi đứng bên cạnh Trần Thiết Trụ: "Thập Nhất hoàng tử nhưng không đơn giản như vẻ bề ngoài đâu, học hỏi thật tốt đi."
"Thế ta..." Trần Thiết Trụ không được phân nhiệm vụ trong lòng bất bình.
"Đợi một chút, đừng sốt ruột."
Ai ngờ Chu Ngọc Hoàng còn chưa nhận được đơn kiện, Chu Nghĩa Vân đã vì một chuyện mà hành động trước. Ngày hôm đó Chu Nghĩa Vân mang một nhà lớn nhỏ đến trấn trên tính toán cùng Lưu Hi trao đổi một chút chuyện ruộng đất. Chỉ có đi được nửa đường thì nha vệ vội vã đến báo: "Thập Nhất hoàng tử phi đánh nhau với người ta."
Mấy người vội vàng đi ra khỏi huyện nha thẳng đến hiện trường. Chu Nghĩa Vân âm thầm hối hận không nên mặc kệ Liễu Nhứ và những người khác một mình xuất hành, cũng quên dung mạo mê người của đích thê hắn rất dễ trêu chọc thị phi.
Ở một bên khác, mấy kẻ háo sắc nào đó đang nằm la liệt trên mặt đất, nhe răng trợn mắt mà rên hừ hừ. Cẳng chân của Bao Bao vẫn tiếp tục "công kích", miệng bé lẩm bẩm: "Cho ngươi cái tội khi dễ cha ta."
Liễu Nhứ, người đang bị "khi dễ", thì đang ôm bụng, sắc mặt tái nhợt dựa vào Tiểu Nha.
Chu Nghĩa Vân xông vào đám người, nhìn Liễu Nhứ đau đớn không chịu nổi, rồi nhìn đến thị vệ nhà mình mặt đầy vết thương, cùng với những kẻ đang nằm ngửa, nằm sấp dưới đất.
Hắn tức giận nói: "Đứng trơ ra đó làm gì, mau bắt hết lại nhốt vào đại lao!"
Hắn vội vàng đỡ lấy Liễu Nhứ, lo lắng hỏi: "Nhứ nhi, ngươi làm sao vậy, bộ đều là người chết sao mà chỉ biết đứng ngốc ra đó?"
Lưu Hi vội vã chạy đến nhìn hiện trường một cái rồi nói: "Thập Nhất hoàng tử, trong số này có một vị là..."
"Gia nhi quản bọn họ là ai? Dám động người của gia nhi, bọn họ chán sống hết rồi, đều nhốt vào đại lao."
Hắn ngang nhiên ôm Liễu Nhứ, Đào Diệp ôm lấy Bao Bao cùng Tiểu Nha và những người khác theo sát tiến vào y quán, để lại đoàn người huyện nha xử lý hậu quả.
Trong y quán, một lão già bắt mạch nửa khắc sau, hướng về mấy người đang nôn nóng nói ra kết quả chẩn đoán: "Lão hủ từ mạch tượng đoán được, vị tiểu ca nhi này đã mang thai hơn một tháng, lúc này rất nguy hiểm, kỵ lao động nặng, kỵ xóc nảy, kỵ cùng phòng, kỵ giận dữ. Vị ca nhi này hiện tại là động thai khí, lão hủ kê mấy thang thuốc mang về, nằm trên giường nghỉ ngơi mấy ngày liền có thể khỏi."
Vẻ hưng phấn của Chu Nghĩa Vân không cần nói cũng đủ hiểu, không ngờ sáu năm sau mình lại sắp có đích tử, đích nữ hoặc đích ca nhi. Liễu Nhứ bị lời nói này kéo cho mất hồn mất víaCa nhi ngoài việc không mọc râu, còn có thể sinh con ư? Đúng rồi, Bao Bao là do chính mình sinh ra, Tiểu Nha tận mắt chứng kiến, nhưng vì không trực tiếp trải qua nên không biết tính chân thật của việc này. Đào Diệp, Tiểu Nha cẩn thận nâng Liễu Nhứ vào xe ngựa dẹp đường hồi doanh trại, miệng không ngừng chúc mừng. Đối với Liễu Nhứ đang "mất hồn mất vía", họ hiểu lầm là do quá vui mừng.Nằm trên giường trong sương phòng, Liễu Nhứ vẫn chưa hoàn hồn, tay cách chăn khẽ sờ bụng, việc này quá khủng bố.
"Cha, cha." Bao Bao chạy vào rồi thả chậm bước chân, nhẹ nhàng khẽ khàng ghé vào bên giường, cười ha hả nhìn Liễu Nhứ hỏi: "Cha, Bao Bao có phải là có đệ đệ muội muội không ạ?"
Liễu Nhứ vừa định ngồi dậy thì Bao Bao vội vàng kéo tay áo hắn, lắc lắc cái đầu nhỏ: "Cha không thể dậy."
Nhóc cởi giày nhỏ của mình, trèo lên giường, móng vuốt nhỏ còn giúp phụ thân kéo chăn: "Cha, đại phu nói phải nằm trên giường mà."
Liễu Nhứ bất đắc dĩ véo véo khuôn mặt nhỏ bị sạm đen không ít của Bao Bao: "Bao Bao thật sự thích đệ đệ muội muội sao? Trong phủ ở kinh thành không phải có muội muội rồi sao?"
Bao Bao bày ra thần thái tiểu đại nhân: "Thế thì sao giống nhau được, đó không phải cha sinh cho Bao Bao đâu. Bao Bao về sau cố gắng học võ tập viết, đều dạy đệ đệ muội muội, được không ạ?"
Liễu Nhứ kéo Bao Bao vào ổ chăn vỗ nhẹ lưng nhóc, bản thân mình tiếp tục rối rắm.
"Nhứ nhi." Liễu Nhứ vỗ vỗ Bao Bao bị tiếng lớn này quấy rầy giấc ngủ, trừng mắt nhìn Chu Nghĩa Vân đang sải bước vào phòng. "Tiểu tử này, sao lại chạy đến đây, haha, Nhứ nhi ngươi thật lợi hại nha, chúng ta lại sắp có con rồi, haha."
"Vui vẻ lắm sao?" Liễu Nhứ nhíu mày khổ sở hỏi.
"Haha, gia nhi vui vẻ lắm." Chu Nghĩa Vân mặt mày hớn hở khẳng định trả lời.
Liễu Nhứ nhìn ra ngoài cửa: "Sao không thấy Tiểu Nha bọn họ?"
"Hừ, đang quỳ phạt ở ngoài kia kìa, đám nô tài này hộ chủ bất lợi đáng bị phạt." Giận dữ vừa qua đi, hắn lại vỗ tay cười lớn: "Haha, Nhứ nhi a, gia nhi muốn đích nữ, đích ca nhi cũng không tệ, ngươi nói xem?"
Liễu Nhứ khinh bỉ Chu Nghĩa Vân, sinh nam sinh nữ mà cũng có thể quyết định, thật nghĩ mình là tạo hóa ư? "Đi ra ngoài, đi ra ngoài, ta và Bao Bao muốn nghỉ ngơi."
"Được, được, đừng tức giận, đừng tức giận, đại phu nói kỵ tức giận đâu, còn có..."
Liễu Nhứ nghiến răng giận dữ nói: "Đi ra ngoài, còn có không cho phạt bọn họ nữa, không liên quan đến họ."
"Được, được..." Vừa nói vừa lùi lại, nhẹ nhàng đóng cửa lại, trả lại không gian yên tĩnh bình thản cho hai cha con Liễu Nhứ.
Chu Nghĩa Vân ngồi ở đại sảnh uống một ngụm trà, nhìn về phía mấy người đang quỳ dưới đất: "Nói xem là sao thế này, nói không tốt các ngươi trở về kinh đi, hộ chủ không tốt thì nơi này không giữ được các ngươi đâu."
Vương Phàm quỳ bò lên trước: "Thập Nhất hoàng tử, sự tình trải qua là..."
Nguyên lai Liễu Nhứ mang theo mấy người dạo phố xá sầm uất, trên đường khi hơi ngồi nghỉ ngơi tại trà lâu, một nhóm người bám theo ngồi ở bàn cạnh, ngôn ngữ khiêu khích, thô tục. Liễu Nhứ ngăn cản mấy tùy tùng định tiến lên lý luận, nơi đây cũng không phải là nơi động thủ, mấu chốt là không gian quá nhỏ sao có thể thi triển quyền cước.
Ra khỏi trà lâu, đối phương thế nhưng chặn đường, ánh mắt đáng khinh: "Tiểu ca, cùng ta về phủ đi, ăn hương uống lạt, cẩm y ngọc thực thế nào?" Liễu Nhứ bắt lấy bàn tay định gây rối, khẽ dùng sức khiến hắn ăn đau xoay người, cánh tay bị vặn ra sau lưng, đá một cước vào mông béo của người này, thân thể chúi về phía trước nằm sấp như chó vồ phân.
"Đại nhân..." Tùy tùng hô to, Liễu Nhứ rút bội kiếm bên hông Vương Phàm, chĩa thẳng vào cổ họng tên đại nhân này: "Đánh người không nhất thiết phải đánh mặt, đây là trước công chúng, ai đánh trúng mặt đối phương thì phạt các ngươi vác thêm một giỏ bùn đất." Hắn lại quay mặt về phía dân chúng vây xem, hô lớn: "Tên cẩu quan này lấy việc công làm việc tư, ăn hối lộ trái pháp luật, giả nhân giả nghĩa, lấy quyền mưu tư, chúng ta coi như mọi người giáo huấn các ngươi, đều xông lên cho ta!"
Năm người đồng hành bày xong tư thế hộ giá rồi xông lên, ai cũng không muốn bỏ qua cơ hội luyện tập này. Đào Diệp, Tiểu Nha ôm Bao Bao đang muốn xông lên, lùi về chỗ an toàn. Liễu Nhứ nâng tay vung quyền, những cú đá chân sắc bén, động tác hoàn mỹ đã giành được không ít tiếng vỗ tay.
Liễu Nhứ vẫn còn đang hưởng thụ khoái cảm thì sau khi đá đổ một người, đột nhiên dừng động tác, bụng quặn đau, khiến hắn hít sâu một hơi. Đào Diệp thấy sắc mặt hắn trong nháy mắt biến tái nhợt, động tác cứng đờ, vội vàng xông lên ngăn cản công kích của đối phương. Vương Phàm và những người khác lùi về phía sau bảo vệ Liễu Nhứ, đợi Đào Diệp nâng hắn đến nơi an toàn, mới lại bắt đầu phản công cho đến khi Chu Nghĩa Vân tiến đến.
"Gia nhi không động đến bọn chúng, thế nhưng chúng lại tự mình đánh lên, ai cho bọn hắn cái gan chó đó!" Chu Nghĩa Vân nói nhanh, sắc mặt giận dữ.
"Hảo, hảo." Chu Nghĩa Vân liên tục nói hai tiếng "hảo", người trong phòng đều cảm thấy một luồng hàn khí thẳng lủi lên chân trần, quả nhiên: "Vương Phàm ngươi đi gọi Trần Thiết Trụ dẫn người đem những kẻ hành hung kia áp đến Đông Chu doanh, hắn không phải vẫn muốn nuôi heo sao? Chuồng heo đó chưa có lợn vào ở thì cứ nhốt bọn chúng vào trước."
"Thập Nhất hoàng tử, không thể..." Lưu Hi vội vàng định ngăn cản. Chu Nghĩa Vân lại không nghe, trừng mắt: "Thế nào, hắn dám mưu hại con cháu Hoàng gia, bổn hoàng tử không chém hắn trước mặt mọi người, hắn còn phải thắp hương a? Ai lại vì bọn chúng cầu tình, liền cùng nhau phạt. Ngươi yên tâm, bổn hoàng tử xử lý bọn chúng ở đây, liền không liên quan đến ngươi. Về sau những chuyện loạn thất bát tao kia, trực tiếp tìm đến bổn hoàng tử, đến lúc đó muốn xem bọn chúng có thể làm lớn đến đâu."
Trong Đông Chu doanh, Trần Thiết Trụ vừa nghe lời Vương Phàm nói, giận không thể át rống to: "Ta đã sớm xem cái tên tôn tử đó không vừa mắt, cuối cùng cũng rơi xuống tay ta rồi. Đinh tử, cái chuồng heo đó đừng lót rơm làm gì, cứ thế mà nhốt vào đi. Đi, ta đi bắt cái lũ tôn tử đó."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


-328046.png&w=256&q=75)