"Có liên quan tới ta?" Một âm thanh lười biếng vang lên, Thượng Quan Ngưng Nguyệt từ sau lưng Hiên Viên Diễm thò ra, phượng mi hơi nhíu nhìn về phía quản gia.
Kim quang bao phủ, dung mạo vốn tuyệt sắc của nàng bị một cái mặt nạ da xấu xí che lại, tử y cùng mái tóc đen như mực nhẹ nhàng bay theo gió, tựa như bươm bướm đang bay lượn. Mà tiểu kim chồn Cầu Cầu lúc này ghé vào trên vai nàng, miệng nhỏ không ngừng cắn cắn thịt vịt.
"Bọn họ. . . Bọn họ nói mi tâm của tiểu vương phi thế nhưng lại phóng ra hồng quang quỷ dị. . . Hồng quang, nhất định là họa. . . Yêu nữ hại nước hại dân." Quản gia bỗng dưng cúi đầu, lắp bắp run rẩy nói.
"Cái gì?" Thân hình Hiên Viên Diễm bỗng dưng cứng đờ, lạnh lẽo phun ra hai chữ, bóng dáng vèo một cái biến mất tại chỗ.
Mà hắn cũng biết, nếu trực tiếp nói với dân chúng Nguyệt nhi là cung nhân của Linh cung, chỉ sợ dân chúng đều bị hù chết, trong lòng đối với Nguyệt nhi chỉ biết kính sợ, làm sao còn dám khắp nơi ăn nói bừa bãi. Bởi vậy tên kia mới cố ý nói Nguyệt nhi là yêu nữ hại nước hại dân, dẫn dụ dân chúng sáng tinh mơ liền tề tụ ở cửa Thụy vương phủ gây chuyện.
"Yêu nữ hại nước hại dân?" Khóe môi Thượng Quan Ngưng Nguyệt nhếch lên một độ cong lạnh lẽo, bước từng bước nhỏ tới cửa lớn Thụy vương phủ. Mà còn lại quản gia nâng tay áo lau mồ hôi lạnh trên trán, tiểu bắp chân không ngừng run rẩy đuổi theo. . .
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

