Từng đợt từng đợt gió đêm mềm nhẹ phất qua, thổi tung mái tóc đen như mực của Thượng Quan Ngưng Nguyệt.
Đừng nói là phàm nhân, chỉ e là phật không nhiễm chút bụi trần, hiểu thấu đạo lý trên đời, nhìn thấy tuyệt sắc phong tư như thế, nội tâm cũng không nhịn được nhộn nhạo, cam nguyện vì thế mà sa vào ma đạo đi?
Này giống như là một kiệt tác mà người vẽ còn chưa kịp cuộn tròn lại, cho dù dùng hết thế giới từ ngữ tốt đẹp để hình dung, cũng không cách nào biểu đạt được cảm giác chân thật nhất trong nội tâm a.
die»ndٿanl«equ»yd«onCùng lúc đó, Thượng Quan Ngưng Nguyệt cũng từ trạng thái ngủ say tỉnh lại. Hai tròng mắt chứa đầy ý cười, tay phải huơ huơ trước mặt Hiên Viên Diễm, giọng điệu trêu tức nói: "Này, ngốc sao?"
"Nguyệt nhi, mau che mặt của nàng lại." Hiên Viên Diễm khôi phục thần trí, nhanh chóng đưa cánh tay qua. Âm thanh xé vải truyền đến, nửa đoạn ống tay áo bị Hiên Viên Diễm xé rách.
Hắn hiện tại rốt cục hiểu được vì sao lúc trước Nguyệt nhi phải che đi hình dáng, đúng vậy, dung nhan của nàng quả thực không thể hiện thế a. Không phải vì dung nhan tuyệt mỹ quá mức làm cho kinh thế hãi tục, mà là vì. . .
"Hồng quang đã hiện, dung nhan này chỉ sợ che cũng vô dụng, nên đến sớm hay muộn cũng sẽ đến." Đầu ngón tay nhẹ nhàng vuốt phẳng ống tay áo của Hiên Viên Diễm, Thượng Quan Ngưng Nguyệt nhếch môi cười cười, nhưng trong mắt lại tỏa ra hàn ý.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

Hay