Ánh trắng sáng tỏ chiếu xuống mặt đất, gió đêm rì rầm, hai đạo bóng dáng một trước một sau nhảy lên mái hiên Thụy vương phủ, đạp lên bóng đêm mà đi.
Trong phòng ngủ --
Thượng Quan Ngưng Nguyệt vẫn lười biếng nằm trên nhuyễn tháp, hai tròng mắt lưu chuyển nhìn kĩ tờ giấy trong tay.
"Đây." Đặt mông ngồi xuống nhuyễn tháp, Hiên Viên Diễm đưa cái chén qua. Ngay tại lúc Thượng Quan Ngưng Nguyệt tiếp lấy, thủ lĩnh thị vệ Hạ Ưng phút chốc xuất hiện trong phòng ngủ.
"Vương gia, vừa mới trong phủ bỗng nhiên xuất hiện một tên bịt mặt, bọn thuộc hạ bởi vì không biết chi tiết về hắn, cho nên không dám đả thảo kinh xà, mà chỉ âm thầm giám thị hắn, muốn nhìn một chút xem tên kia nửa đêm xông vào vương phủ rốt cuộc muốn làm gì? Nhưng là rất kỳ quái, tên kia chỉ dùng phi tiêu bắn một phong thư vào phòng cho hai vị thái tử, xong việc lập tức rời khỏi vương phủ." Hạ Ưng đứng thẳng trước mặt Hiên Viên Diễm, nhíu nhíu mày, giọng điệu mang theo chút nghi hoặc nói.
"Tên đó dùng ngân tiêu bắn thư vào phòng cho Tiêu Hàn cùng Dạ Dật Phong?" Nghe Hạ Ưng hồi báo, Hiên Viên Diễm không khỏi nhíu mày.
"Càng kỳ quái là, tên đó vừa rời khỏi vương phủ không bao lâu, hai thái tử cầm thư trong tay, một trước một sau ra khỏi phủ." Hạ Ưng gật gật đầu, tiếp tục mở miệng bẩm báo.
"Quả thực có chút không thích hợp." Hiên Viên Diễm ánh mắt trở nên thâm thúy, tên bịt mặt cùng Tiêu Hàn và Dạ Dật Phong rốt cuộc là địch hay là bạn đây?
Nếu là bạn, theo lý thuyết hắn nên trực tiếp đi vào phòng đưa thư, mà không phải dùng ngân tiêu bắn thư vào mới đúng a?
Mà nếu như là địch, hắn vì sao lại dùng ngân tiêu đưa thư cho Tiêu Hàn cùng Dạ Dật Phong xong, liền lập tức rời khỏi Thụy vương phủ đây?
"Vương gia, Ngân Lang cùng Thanh Báo đã lặng lẽ đuổi theo hai thái tử. Nhưng mà khinh công của hai thái tử đều trên cơ Ngân Lang và Thanh Báo, chỉ sợ Ngân Lang cùng Thanh Báo làm việc vô ích rồi."
"Tiêu Hàn cùng Dạ Dật Phong khi nào rời đi?" Hiên Viên Diễm híp mắt lại, thanh âm cũng lộ ra hơi thở hơi thở.
"Bọn họ vừa rời phủ, thuộc hạ liền lập tức đến bẩm báo với vương gia." Hạ Ưng nhanh chóng trả lời.
"Nguyệt nhi. . ." Hiên Viên Diễm khẽ gọi Thượng Quan Ngưng Nguyệt, từ trên nhuyễn tháp đứng lên. Hành động của người bịt mặt thật sự là có chút quỷ dị, xem ra hắn cũng cần ra phủ một chuyến.
Lấy khinh công của Ngân Lang cùng Thanh Báo, trước mắt hẳn là chưa bị mất dấu đâu. Hắn chạy nhanh phát tín hiệu cho Ngân Lang và Thanh Báo, xem vị trí của bọn hắn hiện tại. Chỉ cần tìm được vị trí của Ngân Lang cùng Thanh Báo, hắn tự mình đi theo dõi Tiêu Hàn với Dạ Dật Phong, như vậy liền có thể tra ra manh mối.
"Ngươi muốn nói với ta, ngươi cần rời phủ một chuyến. Ta nếu mệt mỏi, liền sớm một chút nghỉ ngơi." Thượng Quan Ngưng Nguyệt nhanh nhẹn từ trên nhuyễn tháp nhảy xuống, vẻ mặt tười cười nói.
"Ân." Hiên Viên Diễm gật gật đầu, khóe miệng hơi co rút nhìn về phía Thượng Quan Ngưng Nguyệt. Hắn còn chưa có xuất khẩu, nàng đã đoán được một chữ cũng không sai.
"Nói không chừng còn có trò hay để xem, ta cũng đi." Thượng Quan Ngưng Nguyệt nói xong, cánh tay mở ra hướng tới Hiên Viên Diễm, ý tứ vô cùng rõ ràng: đến đây đi, ôm ta bay đi thôi.
Luận công phu về thuật ẩn thân, Diễm tuyệt đối là không bằng nàng. Nhưng nếu luận công phu theo dõi, nàng không thể không thừa nhận, nàng kém hơn Diễm. Đơn giản là Diễm có khinh công, mà nàng thì không.
Nàng chỉ có hai cái chân cho dù chạy nhanh nữa, cũng không bằng khinh công của Diễm a. Cổ đại này có nội lực thâm hậu cùng khinh công, hai chân chỉ cần đạp nhẹ một cái, thân thể giống như chim bay vút lên.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

