Vô Ngân công tử cười ôn nhu nói: "Lần đầu tiên người của Tiêu Dao Môn giao thiệp với giang hồ là hai mươi năm trước, bọn họ trộm linh đan diệu dược, tới vô ảnh đi vô tung, mà mẫu phi của ngươi cũng bị phát bệnh cùng năm đó."
"Nói cách khác. . ." Khóe miệng Hiên Viên Diễm nhếch lên tạo thành một đường cong tà mị, cười nói: "Ngay từ đầu ngươi đã hoài nghi, các môn phái bị lấy trộm thuốc quý, có liên quan tới ta sao?"
Vô Ngân công tử rũ mắt xuống, lấy một khối điểm tâm bỏ vào miệng, thanh âm như tiếng suối chảy vô cùng dễ nghe: "Dù sao cũng chỉ là trùng hợp thôi, còn về việc ngươi có phải Môn Chủ thần bí của Tiêu Dao Môn hay không, ta vẫn không dám chắc."
"Thế nên. . ." Hiên Viên Diễm vuốt ve lòng bàn tay, ánh nến chiếu lên dung nhan như họa, dღđ☆L%☆qღđ mở miệng nói tiếp: "Ngươi đặc biệt giảng giải sự tích Tiêu Dao Môn trộm thuốc, để xem ta phản ứng thế nào?"
"Ta tin tưởng hiện giờ Hiên Viên Diễm. . . Đã xem Vô Ngân là bạn tri kỷ." Vô Ngân công tử cười nhìn về phía Hiên Viên Diễm, nụ cười thanh nhã tuyệt luân, giống như làm trời đêm ấm áp hẳn lên: "Mà với tác phong của Hiên Viên Diễm, nếu đã coi một người là bạn tri kỷ, nhất định sẽ thành thật với người đó."
"Ngàn vàng dễ có, tri kỷ khó cầu. Vì không làm tổn thương trái tim nhỏ bé yếu ớt của Vô Ngân công tử. . ." Hiên Viên Diễm vén mấy sợi tóc mai bên má bị gió thổi loạn, hài hước nói: "Cho nên Hiên Viên Diễm nhất định phải thành thật với bạn tri kỷ, ta chính là Môn Chủ Tiêu Dao Môn."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
