Gió xào xạc, lá buồn bã rơi, giống như xót thương cho Thánh Tôn sắp phải mất mạng.
Hai chân hắn đã bị Huyết Bàng Vương mổ trọng thương, muốn tránh lại không thể tránh, muốn trốn cũng không thể trốn, mồ hôi lạnh cuốn theo máu tươi nhỏ giọt, khuôn mặt đằng sau lớp mặt nạ trở nên trắng bệch.
Nhìn Hắc Bàng sắp bay tới, Thánh Tôn biết hôm nay khó thoát khỏi cái chết, không cam lòng nhắm chặt hai mắt.
Nhưng mà, ngay lúc bọn chúng sắp bay tới, chỉ cách Thánh Tôn một mét.
Vèo một tiếng vang lên, một bóng dáng nhanh như chớp nhảy lên, lẳng lặng đứng trước mặt Thánh Tôn, bóng dáng đó chính là Nam Cung Tuyết Y.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
