Bầu trời đỏ rực xuyên qua những đám mây, tạo nên một cảnh sắc tuyệt đẹp.
Giữa buổi trưa oi bức, gió nóng bao quanh mọi người, nhưng đối với những người bán hàng rong mà nói, cơn gió này so với mặt trời nóng bức còn lạnh thấu xương. Người không tự chủ được run cầm cập, mặt sợ hãi, trên người mồ hôi lạnh chảy xuống như suối.
Thụy vương phi dẫn theo trăm tên thị vệ náo loạn phủ Tả Tướng bọn họ đã thấy sợ lắm rồi, vậy mà ngay cả Hoàng Thượng kính yêu của bọn họ cũng dẫn vạn tên cấm vệ quân bao vây cả phủ Tả Tướng? Sự việc đã phát triển vượt xa tính toán của bọn họ, chuyện này…..rốt cuộc là chuyện gì thế?
Vạn con ngựa cúi đầu thở phì phò, những tên cấm vệ quân mặt lạnh như tiền kéo cung tên, Hiên Viên Ly nhanh chóng tung người xuống ngựa, tay đang cầm roi ngựa màu vàng kim tùy ý ném về phía lưng ngựa, nhẹ nhàng bước đến bên cạnh nhuyễn tháp.
Thấy Hiên Viên Ly đang đi đến, Phương quản gia đi lên cung kính khom lưng, sau đó nhìn Vương phi của bọn họ không biết là đang giả vờ ngủ hay thật sự ngủ, khẽ nói: “Vương Phi….”
Nghe Phương quản gia khẽ gọi, lúc này Thượng Quan Ngưng Nguyệt đang vùi đầu vào nhuyễn tháp khẽ cử động, lười biếng duỗi lưng. Tay nhẹ nhàng nhu nhu mắt ngọc mệt mỏi, sau đó nở nụ cười mê hoặc chúng sinh bước xuống nhuyễn tháp, làn môi yêu mị nói: “Thánh Thượng, sao ngài lại dẫn cấm vệ quân bao vây Tả Tướng phủ?”
Thượng Quan Ngưng Nguyệt không tỏ thái độ gì với Hiên Viên Ly, lời nói không phải của thần tử cung kính nói với đế vương, mà như một bằng hữu vô tình gặp lại, giống như là nói chuyện gì đó rất bình thường của gia đình vậy.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


