Lệnh bài này, chính là lúc trước Thượng Quan Ngưng Nguyệt giải độc cho Hiên Viên Ly mà có được.
Lúc này, người Linh Cung dịch dung thành người bán hàng rong, phịch một tiếng quỳ xuống trên mặt đất, cung kính nằm sắp miệng hô to — Ngô Hoàng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế.
Mặc dù cùng mọi người đồng dạng quỳ xuống, nhưng mà bắp thịt trên mặt hắn lại giật giật. Hắn, ở Linh Cung dưới một người, trên vạn người. Chỉ là một Long Diệu Hoàng Triều nhỏ bé thì tính là cái gì chứ?
Nếu hắn nói ra thân phận thật sực của mình, đừng nói là Hiên Viên Ly, dù là Thương Nguyệt quốc, Bắc Dực quốc, Tây Thần quốc, chỉ sợ cũng run rẩy cung kính hành lễ với hắn.
Xui xẻo a, bi thống a! Mình ẩn giấu ở một nơi, len lén đùa giỡn không phải là rất tốt sao? Vì sao phải dịch dung trà trộn vào đám người bán hàng rong này, khoảng cách này rất gần làm sao mà đùa giỡn đây?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


