Trước kia Cố Hi Ngôn mỗi lần gặp Lục Thừa Liêm, nói chuyện xong, hoặc là hồn xiêu phách lạc, hoặc là giận dữ bất bình, tâm trạng rối bời như tơ vò. Nhưng lần này, lạ thay, nàng ngược lại bình tĩnh hơn hẳn, tâm như chỉ thủy.
Nàng chợt nhớ tới câu nói trong "Pháp Bảo Đàn Kinh": “Phi phong động, phi phướn động, nhân giả tâm động” (Không phải gió động, không phải phướn động, là tâm người động).
Giờ ngẫm lại, đủ mọi cảm xúc yêu hận sân si, tủi hờn lo lắng của nàng bấy lâu nay, đều là vì bản thân không cam tâm với những ngày tháng như vũng nước tù đọng mà nảy sinh khát vọng.
Mà người nam nhân kia lại xuất hiện trước mắt khi nàng bất lực nhất, dường như sẵn lòng vươn tay giúp đỡ một phen, thế nên Cố Hi Ngôn mới sinh lòng kỳ vọng hão huyền.
Có kỳ vọng, liền bắt đầu nảy sinh đủ loại tình cảm không nên có.
Hiện tại, nàng đã biết xác thực người ta sắp cưới nhi nữ nhà Quận vương, môn đăng hộ đối, kim đồng ngọc nữ. Lại chân thực đi vào viện của Tam gia, nhìn hai nha hoàn xinh đẹp giúp hắn lo liệu việc vặt trong phòng kia, Cố Hi Ngôn liền hoàn toàn hiểu rõ, người này và mình quá xa vời.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)