Văn võ bá quan đứng bên cạnh đều trợn mắt há mồm, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, Lục Thừa Liêm lại càng không hiểu ra làm sao, oan uổng vô cùng.
Hắn là võ tướng cầm quân, đâu phải quan quản lý thi cử, sao tự dưng lại bị mắng xối xả như vậy?
Tuy nhiên Lục Thừa Liêm á khẩu không trả lời được. Hoàng thượng lúc thân thiết là cữu cữu, lúc tức giận chính là bậc Thiên tử chí tôn. Mấy chuyện Ngài mắng hôm nay đều là chuyện "bình cũ rượu mới", điệp khúc muôn thuở, chẳng có gì để biện bạch.
Đợi đến khi tan triều, những kẻ khác thi nhau đẩy hắn lên trước, vào Ngự thư phòng hứng chịu cơn thịnh nộ còn sót lại của Hoàng đế. Đợi xử lý xong chính vụ, trời cũng đã sập tối, hắn bồi Ngài dùng xong bữa tối, bấy giờ mới được phép ra khỏi hoàng thành.
Lục Thừa Liêm cũng lười cưỡi ngựa, bèn ngồi xe ngựa, chậm rãi ngắm cảnh đêm lung linh trên đường Thiên Nhai. Đúng lúc này, vách xe vang lên ba tiếng gõ nhẹ đặc trưng.
Nghe tiếng liền biết là A Ma Lặc, hắn dùng ngón cái chống cằm, vẻ mặt lười biếng, nhàn nhạt nói:
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)