Dùng xong bát canh sữa bò thơm ngậy, súc miệng rửa mặt đâu vào đấy, Cố Hi Ngôn khoác lên mình chiếc áo bông cũ sờn mà Lục Thừa Uyên để lại năm nào, biếng nhác ngả người lên chiếc sập lùn bên song cửa, đôi mắt lơ đãng nhìn ra khoảng không trước mặt.
Giờ đây, mây mù đã tan, trời quang mây tạnh. Vầng dương rạng rỡ buông xuống khoảng sân nhỏ hẹp, rọi lên khóm dây leo tường vi nơi góc tường xanh mướt, khiến những phiến lá non tơ ánh lên vẻ lấp lánh như ngọc biếc.
Bụng đã no, thân đã ấm, cõi lòng cũng theo đó mà thư thái hơn vài phần, Cố Hi Ngôn bất giác nhớ lại những lời Lục Thừa Liêm đã nói.
Hắn biết nàng đã đem cầm cố chiếc áo lông choàng, cũng tường tận chuyện nàng ăn mặc phong phanh, đang phải cắn răng chịu cái lạnh cắt da cắt thịt.
Thực ra, trong thâm tâm Cố Hi Ngôn lờ mờ hiểu được, việc bản thân có được bát canh quý giá, e rằng cũng là do Lục Thừa Liêm đã kín đáo nhắc nhở một câu. Thế nhưng, ân tình này nàng chẳng muốn nhận, mà cũng chẳng có cách nào để nhận cho đặng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
