Cố Hi Ngôn sợ hãi không dám cử động, nín thở, thu mình lại như con thú nhỏ bị thương, chỉ sợ họ nhìn thấy mình.
Bộ dạng thất thần, quần áo xộc xệch của nàng hiện giờ nếu lọt vào mắt kẻ khác, khó tránh khỏi sinh lòng nghi ngờ, rồi lại dấy lên những lời đồn đại không hay.
Khó khăn lắm đợi bọn họ đi khuất, thân thể căng cứng như dây đàn của Cố Hi Ngôn mới dám thả lỏng, nhất thời chỉ thấy sống lưng lạnh toát mồ hôi, cứ như vừa bước qua cửa quỷ môn quan một lần.
Thu Tang lo lắng đỡ lấy nàng:
"Nãi nãi? Người sao vậy?"
Cố Hi Ngôn cố hít sâu một hơi khí lạnh để trấn tĩnh, cắn môi oán trách:
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)