Cố Hi Ngôn vốn tâm tĩnh như nước, chẳng muốn bận lòng vì những lời khích bác, song Lục Thừa Liêm nào chịu buông tha. Khóe môi hắn nhếch lên, buông lời giễu cợt tựa hồ mũi dao nhọn cứa vào sự bình thản gượng giữ của nàng:
"Phải chăng nàng nghĩ ván đã đóng thuyền, sự việc đã chu toàn, chẳng cần lao tâm khổ tứ nghĩ mấy lời tâng bốc mua vui nữa, nên định giả ngây giả ngô, coi như không thấy người trước mắt sao?"
Lọt vào tai những lời ấy, Cố Hi Ngôn chỉ thấy nực cười đến mức hoang đường.
Nếu là thuở trước, khi trái tim còn e ấp như hươu con chạy loạn, e là nàng đã vội vàng biện bạch, hoặc vì hổ thẹn chuyện mình thân cô thế cô phải cầu cạnh người ta mà cẩn trọng nhận lỗi, nói lời nhu thuận. Nhưng giờ đây, tâm cảnh đổi khác, Cố Hi Ngôn lại thấy những chuyện ấy thật vô nghĩa.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)


-593460.png&w=256&q=75)