Cố Hi Ngôn chột dạ, sợ ở lại thêm giây phút nào thì Nghênh Đồng sẽ nhìn thấu tâm tư đen tối của mình, bèn cố ý oán trách Thu Tang một hồi, chỉ nói nha đầu đó không để tâm, hại mình đau bụng, làm bộ làm tịch một phen rồi mới vội vàng cáo lui trở về.
Đợi về đến viện của mình, Thu Tang chạy bước nhỏ theo sau Cố Hi Ngôn, thở phào nói:
"Nãi nãi, hôm nay nô tỳ đúng là có tác dụng lớn."
Nha hoàn quả đúng là chuyên gia chịu mắng thay!
Cố Hi Ngôn không có tâm trạng đùa giỡn với Thu Tang, thấp giọng nói, giọng điệu mệt mỏi:
"Cái áo lụa màu vàng lông ngỗng mới thay ra kia, lát nữa cho muội mặc đấy."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
