Bóng dáng Nghênh Đồng khuất dần sau mành, Cố Hi Ngôn đứng chôn chân tại chỗ nhìn theo.
Đợi người đã đi xa, nàng mới gượng gạo lê bước về phòng mình, đi đến bên trường kỷ, chân tay bỗng chốc mềm nhũn, cả người như mất hết sức lực, trực tiếp ngã ngồi xuống đệm gấm.
Sự việc sao lại đi đến nước này?
Cố Hi Ngôn chỉ muốn cầu cạnh Tam gia giúp đỡ, hai người tới nay cũng chỉ nói với nhau vài câu xã giao, kéo vạt áo một cái, ngay cả bàn tay cũng chưa từng nắm, cùng lắm là ngửi thấy mùi hương trên người nhau mà thôi.
Kết quả thì hay rồi, náo loạn đến mức như thể cả phủ Quốc công đều biết, đến một nha hoàn cũng chạy tới chỗ nàng mà to nhỏ bóng gió.
Kẻ không biết chuyện, còn tưởng Lục thiếu phu nhân lén lút nuôi dã nam nhân trong phòng rồi đấy!
Cố Hi Ngôn ôm lấy đôi gò má nóng hổi như lửa đốt, thầm nghĩ, Nghênh Đồng này cũng chẳng thèm che giấu, lại dám hào phóng nói toạc móng heo ra như vậy, hơn nữa xem chừng thị nữ cũng chẳng có nửa điểm ghen tuông. Thật không biết trong đầu cô ta nghĩ cái gì.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)