Lời vừa dứt, nắp bát được hé mở, một mùi hương nồng nàn, đặc trưng xộc vào mũi:
"Là trứng xào hương xuân!"
Mạnh Thư Huệ vừa mở hẳn nắp bát, vừa cười nói:
"Tẩu đợi khi cửa thành vừa mở liền ra ngoài, phía tây ngoại ô có một bãi đất hoang, mùa này cỏ cây đâm chồi, có thể hái rau dại. Hôm nay thật khéo, ông trời thương tình để tẩu hái được mớ hương xuân mới nhú. Hương xuân này đang độ non nhất, nhựa sống căng tràn đấy."
"Vốn định sáng sớm mang sang cho muội tự chế biến, nhưng nghĩ chỗ muội không có bếp riêng, nếu nhờ nhà bếp lớn làm thì lại phiền phức, qua bao nhiêu tay người chắc gì đã còn ngon, nên ta lấy hai quả trứng xào sẵn mang tới. Ngày xưa muội thích ăn món này nhất, mau tranh thủ lúc còn nóng mà ăn đi."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)